Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Hành trình khám phá vòng cung Tây Bắc

Tây Bắc là sự quyến rũ bí ẩn đối với bất kỳ ai. Không chỉ sắc màu của các tộc người với nhiều phong tục lạ, mà còn là núi non trùng điệp quấn quít mây bay. 

< Bữa ăn đầu tiên khi tiến về Tây Bắc: heo lửng, gà mò, trứng rán, rau rừng luộc…

Ai đã từng qua Tây Bắc dù chỉ một lần cũng thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ còn nguyên sơ nơi đây. Những rừng cây rậm rạp hoang vu và kỳ ảo, những con suối vừa hiền hòa vừa dữ dội len lỏi giữa các khe đá, miên man qua năm tháng với khúc nhạc rừng bất tận. Và đặc biệt là chim rừng - những nhạc sĩ kỳ tài mà thiên nhiên ban tặng cho miền rừng núi đã tung thả vào không gian nơi đây những cung bậc tuyệt vời mà không bản hòa tấu nào, giai điệu nào sánh nổi.

Sau 4 ngày xuyên Việt, đoàn chúng tôi hướng thẳng Sapa theo đường Sơn Tây, Nghĩa Lộ, Tú Lệ rồi qua đêm tại Mù Cang Chải.

Và rồi khung cảnh của vùng núi phía Bắc cũng dần dần hiện ra khiến mọi người trong đoàn bất ngờ choáng ngợp trước thiên nhiên hùng vĩ. Trong chặng này tôi đã được gặp con đèo đầu tiên trong Tứ đại đèo Tây Bắc: đèo Khâu Phạ. Tuy nhiên khi đến đây trời cũng vừa sập tối, sương mù giăng kín, tầm nhìn chỉ còn khoảng 3-5m, đường lại đang làm lại rất xấu khiến tôi phải bỏ qua khung cảnh trên con đèo dài nhất Tây Bắc này.

Tới Nghĩa Lộ trời cũng về chiều, anh chị em ăn vội để kịp lên đường đến Mù Cang Chải qua đêm. Tuy vậy chúng tôi vẫn kịp thưởng thức được đặc sản nơi đây với xôi nếp muối mè, thịt lợn mán, gà đen thật nóng hổi giữa tiết trời lạnh giá.

Đến Mù Cang Chải, cả đoàn bất ngờ vì nhà nghỉ ở đây khá sạch sẽ, tiện nghi, có cả wifi mà giá lại rất phải chăng. Mới 8h tối mà đường phố đã không một bóng người, thật tĩnh lặng.

Đêm và sáng sớm ở Mù Cang Chải.

Sớm hôm sau, cả thị trấn sôi động hẳn lên. Lúc này chúng tôi bắt đầu thấy được sự giao thoa văn hóa của bà con các dân tộc nơi đây.

Mùa này Mù Cang Chải không có lúa, ruộng bậc thang chỉ toàn đất trơ trọi nhưng điều đó lại như một lời mời chúng tôi quay lại đây vào vụ mùa để có thể cảm nhận vẻ đẹp Tây Bắc thật trọn vẹn.

Thật may mắn, sáng nay thời tiết khá tốt, đoàn chúng tôi vượt tiếp ngọn đèo Ô Quy Hồ thật thuận lời. Đường đi với những khúc cua gắt liên tục nhưng tốt hơn rất nhiều. Sương mù dường như là một đặc sản của Tây Bắc, ngay giữa trưa mà vẫn giăng kín khiến tầm nhìn khi lên giữa đỉnh đèo rất kém. Tuy vậy, khi đã quen thì điều này mang lại cho ta một cảm giác thật thú vị.

Khung cảnh trên Ô Quy Hồ.

Buổi chiều, Sapa chào đón chúng tôi bằng một khung cảnh thật ngoạn mục. Tôi có thể thấy được trên gương mặt của mỗi người một nét hân hoan khi đứng trước vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây.

Mây bay như thác đổ giữa trời.

Sapa thật nhộn nhịp, thời tiết nơi đây cũng cực kỳ thú vị. Mới nắng đó, sương kéo đến lúc nào không hay, cứ thế liên tục trong suốt cả buổi chiều.

Các quầy đặc sản hấp dẫn như thế này rất nhiều trong chợ.

Nhà Thờ Đá Sapa trong buổi chiều tà.

Đêm Sapa thật đẹp chìm trong sương mờ.

Rời Sapa, đất Điện Biên anh hùng là điểm đến tiếp theo. Sông Nậm Na xanh ngắt chạy dọc theo đường đi.

Ngay ngã ba sông, cầu Hang Tôm mới cứng cáp nối liền 2 bờ. Trên cầu gió rất to, có thể thôi bay mũ hay găng tay nếu bạn bất cẩn.

Tượng đài chiến thắng tại Điện Biên.

Ngày cuối cùng, chúng tôi tiến thẳng Hà Nội để hoàn thành cung đường Tây Bắc. Vì thời gian có phần gấp rút cho nên một số cảnh đẹp hai bên đường chỉ kịp ghi bằng mắt. Hẹn gặp lại Tây Bắc một ngàn không xa.

Đỉnh đèo Pha Đin.

Chiều xuống tại Mộc Châu.

Du lịch, GO! - Theo Phan Công Hiếu (Infonet)

Đánh vòng cung Tây Bắc trong ngày
Kỳ vọng trên vòng cung Tây Bắc

Xanh ngát Vườn Xoài

Khu Du lịch Sinh thái Vườn Xoài (xã Phước Tân, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) những ngày cuối tuần thu hút rất đông du khách. 

< Một góc hồ Hương Giang.

Như một làng quê nông thôn Việt Nam, Vườn Xoài nằm yên bình, xanh ngắt trong lòng thành phố công nghiệp năng động Biên Hòa. Nơi đây đang là điểm đến lý tưởng cho những ai muốn tạm quên cái ồn ào của phố thị để hòa mình vào thiên nhiên.

Đến Vườn Xoài vào một ngày nghỉ cuối tuần để hưởng trọn cái không khí mát lành làm cho du khách thích thú dù hành trình từ Thành phố Hồ Chí Minh đến đây hơn ba mươi cây số.

< Du khách thỏa thích ngâm mình ở Khu hồ bơi với làn nước trong xanh.

Con đường trải nhựa trước cổng Khu Du lịch Sinh thái Vườn Xoài vẫn còn hoang vu với cây cối xanh um khiến du khách càng tò mò khi trước đó giọng nói của cô hướng dẫn viên du lịch trong điện thoại vang lên: “Chỗ này phong cảnh hữu tình, các anh chọn nơi đây là tuyệt vời nhất rồi đó”.

< Khu trượt cỏ là thiên đường dành cho những ai đam mê trò chơi mạo hiểm có cảm giác mạnh.

Ấn tượng đầu tiên khi bước vào bên trong Vườn Xoài là lối kiến trúc đậm chất cổ xưa giống như một vườn thượng uyển. Con đường Trạng Nguyên thẳng vào hồ Hương Giang với dãy hiên phủ ngói hai bên treo những chiếc đèn lồng đủ màu sắc. Chạy dọc theo các con đường trong khu du lịch là những hàng cây cọ dầu thân to đều. Chung quanh khuôn viên, những ngôi nhà giả cổ xây theo kiểu nhà vườn Nam Bộ lấp ló, ẩn hiện trong rừng cây xanh tốt đủ loại như xà cừ, trúc, lộc vừng...

< Xe điện đưa đón du khách tham quan các điểm trong Khu Du lịch Sinh thái Vườn Xoài.

Từ vùng đất hoang vu chủ yếu chăn nuôi gia súc, đến nay, Vườn Xoài đã trở thành khu du lịch sinh thái hấp dẫn với diện tích lên đến gần 40 ha. Tới đây, du khách có thể thả hồn vào một khung cảnh thơ mộng với những bãi cỏ xanh tuyệt đẹp, những con suối, con sông, hồ nước, những con đường rợp bóng tre…; đi dạo trong rừng tre, ngắm vườn lan Cẩm Tú với nhiều loài hoa quý, chèo thúng, đi thuyền độc mộc trên hồ Mẫu Tử hay đạp xe đạp, câu cá…

< Thử cảm giác mạnh khi cưỡi trên lưng đà điểu.

Nét độc đáo trong Khu Du lịch Sinh thái Vườn Xoài không chỉ ở nét chấm phá ngoại cảnh mà còn ở sự thú vị của thế giới động vật. Du khách có thể khám phá khu động vật hoang dã: khu nuôi heo rừng, đà điểu, chuồng gấu… Đầm cá sấu với hơn 1500 con tạo cho du khách cảm giác như mình đang ở một đầm lầy thực sự. Đặc biệt, các em nhỏ sẽ rất thích thú khi được tham quan và chụp ảnh ở khu nuôi dưỡng các loài chim quý như công, gà sao…

< Góc đầm nuôi cá sấu tạo cho du khách cảm giác như mình đang ở một đầm lầy thực sự.

Những ngày nghỉ, ngày lễ, tết, Khu du lịch này thu hút hàng chục ngàn lượt khách tới vui chơi, giải trí. Tại đây, nhiều trò chơi được các bạn trẻ thích thú như đua thuyền, trượt ván, cắm trại… Du khách có thể tự thuê ngựa cưỡi xuyên qua đồng cỏ. Đặc biệt, các trò chơi cảm giác mạnh như cưỡi đà điểu, câu cá sấu, trượt ván luôn làm hứng khởi những ai đam mê trò chơi mạo hiểm.

< Cò trắng trong vườn chim.

Sự hấp dẫn của Khu du lịch Sinh thái Vườn Xoài còn thể hiện qua khu nghỉ dưỡng với hồ bơi trong xanh, uốn lượn, rộng 1.500 mét vuông; các phòng nghỉ đầy đủ tiện nghi, được thiết kế độc đáo như khu khách sạn nhà cổ, khu nhà vườn ven suối… nằm cách biệt dưới tán cây tỏa bóng mát. Cảm nhận chất thôn quê khi nghe con suối chảy róc rách, tiếng dế kêu buổi chiều tà… trong khung cảnh thiên nhiên yên bình với cỏ cây, hoa lá. Đến đây, du khách như được tiếp thêm năng lượng chuẩn bị cho một tuần làm việc, học tập phía trước.

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Oanh - Lê Minh (Vnanet)

Lên lịch phượt cùng những mùa hoa

Không chỉ để lưu lại những bức hình đẹp,đi du lịch theo mùa hoa nở,bạn sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng cả một góc trời rợp màu sắc hoa tinh khôi.
Lên lịch phượt cùng những mùa hoa Không chỉ để lưu lại những bức hình đẹp,đi du lịch theo mùa hoa nở,bạn sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng cả một góc trời rợp màu sắc hoa tinh khôi.

Tam giác mạch - Hà Giang

Hàng năm cứ vào tháng 10,các bạn trẻ lại bắt đầu hỏi nhau "Khi nào tam giác mạch nở?". Hành trình đến với Lào Cai,Hà Giang,Cao Bằng - ba địa danh nổi tiếng với loài hoa tam giác mạch - trở nên nóng hổi trên các trang mạng xã hội.

Thông thường hoa sẽ nở rộ vào cuối tháng 10,đầu tháng 11,tùy thời điểm gieo trồng của bà con trước đó. Hoa tam giác mạch có vòng đời khoảng một tháng,mới đầu hoa nở có màu trắng,sau chuyển sang phớt hồng,ánh tím và cuối cùng là đỏ sậm. Vì thế nên chú ý kiểm tra thông tin để có thể trải nghiệm đúng thời điểm tam giác mạch nở rộ.

Tam giác mạch có ở Lào Cai,Cao Bằng nhưng đặc sắc nhất là ở Hà Giang. Nơi này nổi tiếng với nhiều địa danh có cảnh quan tươi đẹp thắm sắc tam giác mạch: Hoàng Su Phì,Xín Mần,Phó Bảng,Phố Cáo,Sủng Là,Đồng Văn,Lũng Cú,Ma Lé… Ngoài việc khám phá cảnh quan mùa tam giác mạch rực rỡ sắc màu,bạn cũng có thêm nhiều cơ hội tìm hiểu cuộc sống người dân bản địa.

Hoa dã quỳ - Ba Vì

Dã quỳ vốn nổi tiếng trên những vạt đường Tây Bắc khúc tuy nhiên nếu bạn là không có điều kiện đi quá xa Hà Nội nhưng vẫn muốn được chiêm ngưỡng loài hoa báo đông luôn đúng hẹn này,vườn Quốc gia Ba Vì là một lựa chọn hoàn hảo.

Dã quỳ Ba Vì chỉ nở rộ trong khoảng 10 ngày đến 2 tuần,bắt đầu từ giữa tháng 11 dương lịch,nếu muốn ngắm dã quỳ,bạn hãy lên lịch ngay để bỏ lỡ mùa hoa nở vào tháng tới.


Cải trắng - Mộc Châu

Cuối tháng 11,khi mà Hà Giang đã qua mùa hoa tam giác mạch,dân du lịch lại tìm đến Mộc Châu để thưởng thức mùa hoa nơi thảo nguyên bao la này.

Những đồi hoa cải,hoa chè,rừng mơ và cả hoa trạng nguyên,hoa dã quỳ nở muôn màu sắc là những địa điểm hấp dẫn du khách.

Hoa Mơ, hoa Mận - Mộc Châu

Những tia nắng xuân ấm áp bắt đầu ló dạng trên vùng trời Tây Bắc,thì dường như cũng là lúc Mộc Châu chuyển mình. Một màu rực sáng với nhiều sắc hoa đặc thù của xứ sở này dần hiện ra trong sương sớm. Màu trắng của hoa mận,hoa cải và phơn phớt hồng của hoa mơ khiến du khách không thể kiềm lòng trước vẻ đẹp trong trẻo của vùng đất này.

Hoa mận,hoa mơ có đặc điểm là nở rất nhanh và nở rộ trong vòng hai đến ba tuần lễ,nên nếu bạn muốn chiêm ngưỡng thì phải lên kế hoạch tới Mộc Châu trong những ngày đầu tháng 2.

Hoa ban - Tây Bắc

Hằng năm,cứ vào dịp tháng 2 âm lịch,thời tiết nắng ấm,ở vùng Tây Bắc hoa ban bắt đầu nở trắng núi,trắng rừng.

Hoa ban nở là báo hiệu mùa xuân. Nếu hoa nở khắp vùng,hương thơm ngan ngát là hứa hẹn một mùa mưa thuận gió hòa,mùa màng bội thu. Hoa ban có nhiều màu sắc: ban đỏ,ban tím nhưng nhiều nhất vẫn là ban trắng. Nếu đã 1 lần đến với Sơn La hay Điện Biên thì bạn không thể cưỡng lại được vẻ đẹp khi ban trắng nở rộ.

Hoa trẩu - cuối xuân,đầu hạ

Những ngày tháng 4,từ Yên Bái,Lào Cai đến Tuyên Quang,Hà Giang… đâu đâu cũng trắng trời một loài hoa xinh đẹp: hoa trẩu. Loài hoa của núi rừng ấy chỉ ngập tràn khi những cơn mưa cuối xuân,đầu hạ tưới mát cả vùng núi rừng.

Hoa trẩu trắng như tuyết,đậu trên những vòm lá xanh non,một vẻ đẹp đơn sơ,mộc mạc.

Hoa sưa - Hà Nội

Đó là loài hoa đặc biệt chỉ nở vào mùa xuân. Thời gian nở của hoa sưa rất ngắn,chỉ kéo dài khoảng một đến hai tuần,khi trời đã sang xuân và còn rét. Suốt cả năm,cây hoa sưa không có gì nổi bật. Nhưng đến đợt hoa nở trắng muốt thì bao nhiêu lá lại thắm xanh lên đẹp vô cùng.

Ở Hà Nội,hoa sưa không trồng trên một phố nhất định mà rải rác ở một vài con phố. Mỗi phố cũng chỉ nhiều nhất là 3 cây tạo nên vẻ đẹp độc đáo của loài hoa này. Dạo quanh những con phố Hà Nội vào khoảng cuối tháng 3 mới thấy hết vẻ đẹp của hoa sưa. Vào thời điểm đó,quanh khu vực hồ Giảng Võ,phố Phan Chu Trinh,Phan Đình Phùng,Hoàng Hoa Thám hay đường Thanh Niên… đều có thể bắt gặp những chùm hoa sưa trắng muốt rộ sắc một góc trời.

Du lịch, GO! - Theo Yeudulich

Từ Vạn Giã: gió biển, mưa dầm lên Đạ Sar (P14)

(Tiếp theo)
Với khí hậu quanh năm mát mẻ, Hòn Bà thuộc huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa được mệnh danh là “Đà Lạt của thành phố biển”. Chinh phục đỉnh Hòn Bà ở độ cao hơn 1500m, đường dốc quanh co, sương mù dày đặc, du khách cảm nhận được sự hùng vĩ, hiên ngang của đất trời.

< Căn nhà gỗ của bác sĩ Yersin được phục dựng trên Hòn Bà.

Bài viết  xin đề cập đến người đã tìm ra nơi bọn mình đang đứng này:
Alexandre Yersin (22/9/1863-1/3/1943) là một bác sĩ, một nhà khoa học chân chính, cũng là một nhà thám hiểm với một nhân cách đẹp. Suốt cả cuộc đời, ông đã cống hiến nhiều thành tựu cho cuộc sống nhân loại và Việt Nam thật may mắn được ông chọn là quê hương và là nơi ông an nghỉ cuối cùng.

< Gần đó là 'Nhà hàng đỉnh Hòn Bà. Bọn mình vừa lên, lập tức có người ra nhìn, chỉ chỗ để xe và... mời mua vé!
Thật ra, mua hay không tùy bạn thôi...

25 tuổi, năm 1888, Alexandre Yersin đã có thành công vang dội với việc bảo vệ luận án tiến sĩ y khoa tại Pari: đề tài “Nghiên cứu sự phát triển chứng nhiễm trùng huyết của bệnh lao thực nghiệm” được Đại học y khoa Pari tặng huy chương đồng. Sau đó, Alexandre Yersin tìm ra độc tố của vi trùng bệnh bạch hầu, khiến tên tuổi của ông càng thêm lừng lẫy.

< Bàn thờ bác sĩ Yersin, 'nửa kia' đang bỏ tiền vào thùng ủng hộ người nghèo.

Năm 1894, sau nhiều kỳ công nghiên cứu tìm tòi thí nghiệm, Alexandre Yersin đã tìm ra vi trùng dịch hạch, nghiên cứu bào chế thuốc điều trị và phòng bệnh dịch hạch. Thành tựu này được Chính phủ Pháp tặng huân chương Bắc Đẩu bội tinh.
< Từ hàng hiên nhìn ra góc núi, nơi có miếu thổ địa nhỏ.

Đến năm 1896 lúc bệnh dịch hạch tái phát tràn lan ở Trung Quốc, Hồng Công, Quảng Đông…, 80% người bệnh được cứu sống nhờ loại thuốc của bác sĩ Alexandre Yersin bào chế. Bệnh dịch hạch vốn đã giết chết trên 50 triệu người trên thế giới, từ đó không còn là bệnh nan y.
< Cũng nơi đó nhìn qua nhà hàng. Các bungalow nằm tít phía sau, tầm vài mươi mét nữa.
Trên này nhìn cũng thấy giếng nước, vườn rau đã được tu sửa và phục dựng lại.


< Trong nhà hàng. Ly cà phê đen nóng 15k, lon nước ngọt đồng giá (vậy nhưng vẫn rẻ hơn tại quán Trọng Tâm -  Kê Gà).
Lúc này có nắng, gió hiu hiu nhưng lạnh lắm, không kém gì Đà Lạt cả.

Alexandre Yersin còn say mê nghiên cứu khoa học trên nhiều lĩnh vực. Ngoài y học, ông còn thành công trong việc nghiên cứu trên các lĩnh vực khác như: Sinh học, Nông học, Thiên văn học, Vật lý...
< Vài loại thực vật ngồ ngộ, nghe nói chỉ có trên Hòn Bà.

Ông đã đưa vào trồng và thử nghiệm thành công cây cao su ở Việt Nam, cây Canhkyna ở Hòn Bà, Dran, ở cao nguyên Lang Biang để bào chế thuốc chữa bệnh sốt rét rất hiệu quả. Ông còn nuôi các loại gia súc đặc biệt là ngựa để lấy nguyên liệu sản xuất Vacxin phòng bệnh dịch hạch.

< Một loài khác cũng nằm trong vườn hoa.

Bác sĩ Alexandre Yersin ngày ấy sống đơn giản ở Nha Trang. Ông được người dân địa phương yêu mến vì đức khiêm tốn và sự chăm sóc mà ông dành cho mọi người. Tại Nha Trang Alexandre Yersin đã xây dựng nên Viện Pasteur mang tên người thầy của ông. Kể từ đó phần lớn thời gian ông ở trong phòng thí nghiệm Viện Pasteur, xóm Cồn, Suối Dầu.
< Những bậc thang đá đi lên trạm kiểm lâm phía đối diện.

Alexandre Yersin chính là người đầu tiên phát hiện ra cao nguyên Lang Biang tức là thành phố Đà Lạt ngày nay.
Thật ra trước khi ông phát hiện ra cao nguyên Lang Biang đã có một số nhà thám hiểm người Việt và người Pháp đến vùng đất này. Tuy nhiên sự hiện diện của họ không để lại dấu ấn quan trọng như ông.
< Còn xung quanh là cõi bạt ngàn.

Năm 1915 (Có tài liệu ghi năm 1903), bác sĩ Alexandre Yersin khi đó đang làm việc ở Nha Trang, sau nhiều lần khảo sát thì ông đã làm cuộc thám hiểm bằng ngựa lên núi Hòn Bà bằng con đường mòn xuyên rừng rậm trải dài từ vùng Suối Dầu lên đến thượng nguồn...

< Do không lường trước được là cái lạnh trên đây không khác Đà Lạt nên bọn mình chỉ mang áo khoác mỏng: vậy nên sau 1 giờ, lạnh hết xiết thì... go, hạ sơn!

Đây chính là đỉnh Hòn Bà ngày nay và ông phát hiện ra ở độ cao hơn 1.500m so với mực nước biển này có một vùng khí hậu mát mẻ rất giống với Đà Lạt nên có thể thích hợp để trồng cây canhkina: loại cây thuốc được dùng làm nguyên liệu chế ra thuốc ký ninh trị bệnh sốt rét. Ông cũng có công phát hiện nhiều loài thực vật quí hiếm tại Hòn Bà như Trương hùng, chè Hòn Bà...

< Con đường xuống với quang cảnh đẹp tuyệt vời vẫn làm vấn vương người lữ khách...

Từ đó, Yersin xây dựng cho mình một ngôi nhà trên đỉnh núi Hòn Bà và thường xuyên lui tới để chăm sóc các giống cây thuốc, đặt làm trại quan trắc khí tượng. Qua thời gian, căn nhà ngày xưa được xây cất bằng gỗ đã mục nát chỉ còn lại phần nền. Để ghi ơn vị bác sĩ đã cống hiến cả đời mình cho khoa học, cho người dân Nha Trang: một kế hoạch phục chế lại ngôi nhà ngày xưa ấy được thực hiện từ năm 2004, tái tạo lại nguyên bản ngôi nhà của bác sĩ Yersin.

< ... khiến bọn mình vẫn liên tục dừng xe. Đói? không. Khát? cũng không, chỉ thích nhìn ngắm cho thỏa và chụp hình.

Dấu ấn trên đỉnh Hòn Bà ngày nay là ngôi nhà gỗ màu nâu sậm nguyên bản ngôi nhà gỗ mà bác sĩ Yersin đã dựng lên tại dây để làm việc. Ngôi nhà được bổ sung nhiều lần, với diện tích 11,4m x 8,7m gồm hai tầng. Bên trái là khu gác lửng với ghế đá, bàn đá để dừng chân phóng mắt nhìn xuống núi.
< Một trong những vòng cua thật gắt nhưng đẹp. Kỳ này, cái Nikkon với zoom 21 lấy được khung cảnh khá trọn vẹn.

Ngôi nhà gỗ này giống như ngôi nhà gỗ ngày xưa do kiến trúc sư Trần Thiện Hoàng vẽ lại từ bản gốc còn lưu giữ từ tài liệu do bảo tàng Viện Pasteur Paris cung cấp. Khác chăng là ngày xưa bác sĩ Yersin chỉ dùng loại gỗ thường để dựng lên thì nay hậu thế dùng gỗ sao để phục dựng với tổng kinh phí nghe đâu hàng trăm triệu đồng.
< Những khung cảnh bao la rộng mở mà ở thành phố không thể thấy được. Vậy đấy: con người rồi cũng trở về với thiên nhiên...

< Chỉ xuống vài trăm mét thì cái lạnh mất tăm, bây giờ chỉ mát với gió hiu hiu thổi thôi.

Hồn ngôi nhà của bác sĩ Yersin đến nay đã được gầy dựng lại khá công phu. Trong ngôi nhà có nhiều hiện vật gắn liền với quá khư như bộ bàn ghế của ông khi tiếp khách, một góc riêng khác là chiếc giường nhỏ để ông nghỉ ngơi. Trên tầng một là thư viện và nơi làm việc của ông. Để kính cẩn nhớ về ông, tại đây có đặt một bàn thờ... và chắc chắn khi ai tới thăm ngôi nhà lại không thắp một nén hương  tưởng nhớ ông.

< Vẫn là những vòng cua xoay tròn. Ban đầu còn bấm còi toe toe, hồi sau lười nên cũng chả cần bấm vì có ai đâu ngoài mình?

Hồ nước bác sĩ Yersin xây trước nhà để hứng nước mưa, nay được sửa chữa lại ở vị trí cũ. Để hứng nước mưa từ mái nhà, ông dùng những ống gốm đất nung ghép vào nhau, những ống gốm nay được trưng bày như một bộ sưu tập.
< Hết đoạn đường đèo, mình dừng xe trên cây cầu bê tông khá rộng, một trong những cây cầu cắt ngang dòng suối Đá Giăng.

Bên cạnh nhà đã trồng lại vườn thuốc như ngày xưa bác sĩ Yersin đã trồng, đó là những thứ cây cỏ thông dụng có tác dụng chữa những bệnh đơn giản, vườn thuốc đang lên xanh tốt. Những thanh gỗ đã mục là dấu tích ngôi nhà xưa cũng được gom lại cho du khách cảm nhận quyết tâm của vị bác sĩ trẻ hồi đó.
< Tại đây, dòng nước của suối đổ qua các ghềnh trông khá đẹp, như một con thác thấp. Muốn tắm thêm lần nữa thì cứ việc nhào xuống, cũng chả có ai...

< Ở một cua quẹo lại thấy Suối Đá Giăng theo hướng khác.

So với trước đây vài năm thì những dịch vụ và cơ sở hạ tầng về du lịch nơi đây đã khá lên rất nhiều. Một khu du lịch nhỏ (thuộc CTy cổ phần Yasaka Saigon Nha Trang) được hình thành với sáu bungalow nằm dưới những tán cây. Dọc theo đường vào là những ngọn đèn măng sông thắp sáng trong đêm, ai thích ở trên đỉnh núi nghe tiếng thú rừng to nhỏ và gió rừng lồng lộng thì xin mời ở lại (500k/đêm).
< Mình zoom gần tý nữa...
Đá lổn ngổn khắp chiều dài hàng chục kilomet, có lẽ vì vậy mà người ta gọi là 'đá giăng' chăng?

Cạnh đó là một nhà hàng nhỏ bằng gỗ được dựng lên theo dáng dấp ngôi nhà bác sĩ Yersin để khách nghỉ chân uống ly nước hay dùng những món ăn đơn giản kiểu 'Made in Honba'. Nhiều cây thông con đang được trồng và nơi đây sẽ có rừng thông, nhiều loại hoa cũng được gieo trồng để tương lai đỉnh Hòn Bà rực rỡ màu hoa...
< Chạy thêm dăm cây số nữa mới bắt đầu thấy bóng nhà đầu tiên, nhưng cũng không có ai.


< Nơi gửi xe - Suối Đá Giăng Hòn Bà, điểm có cầu treo - một chiếc cầu treo nhỏ...

< Người đầu tiên bọn mình thấy từ khi rời đỉnh Hòn Bà, sau khi đã chạy gần 30km.

< Sau khi qua hồ Suối Dầu thì vào khu dân cư, thưa  thớt lắm.

... Khách sẽ ngạc nhiên thấy quanh nhà bác sĩ Yersin có rất nhiều  chiếc lu hoặc các khay bằng ximăng đúc với nhiều hình dáng để bác sĩ Yersin ươm cây, tạo nét duyên rất lạ. Ngày xưa, để bảo đảm có đủ rau xanh khi ở trên núi, bác sĩ Yersin đã đem hạt giống rồi làm giàn trồng bầu, trồng bí. Những giàn rau hiện giờ cũng đã được dựng lại như xưa.
< Lên Hòn Bà thì lắm bảng chỉ dẫn, chừng ra: bảng nằm ở chiều ngược lại nên khó thấy...
Vậy nhưng cũng không khó dù từ đây có 2 đường đều ra QL1A.

Đặc biệt, bên một tảng đá lớn, hai cây trà trăm tuổi do ông trồng vẫn hiên ngang trước gió lạnh. Một con đường xuyên rừng đã mở đến cánh rừng trồng cây canhkina (quinquina - cây thuốc nguyên liệu dùng để bào chế thuốc ký ninh trị bệnh sốt rét) xưa ông trồng, nay đã thành cổ thụ.
< Trường Trung học Cơ sở A.Yersin. Bác sĩ Yersin là một người đem lại nhiều điều tốt lành cho Nha Trang, vậy nên khá nhiều nơi lấy tên ông đặt cho trường, đường, công viên...

< Một ngách nhỏ trông như nhầm đường. Vậy nhưng qua một cây cầu...

Vé tại khu du lịch là 30k/người chỉ với quyền lợi là có người mở cửa cho khách xem các phòng, thuyết minh  và trả lời với khách mọi đều họ muốn biết. Cà phê thức uống cùng nơi nghỉ giá không mềm với kẻ phượt hay sinh viên.

Vậy nên bạn có thể không cần mua vé, cứ dừng xe trên mặt đường và đi vòng quanh tham quan, kể cả đi lên nhưng bậc đá của trạm kiểm lâm hay theo lối mòn lên đỉnh Hòn Bà... tùy thích.

< ... rồi thêm một khoảng ngắn là thấy ngay QL1A. Lúc này đã là 14h30, quá trễ cho bữa ăn trưa. May mà lúc lên đã nhai tạm bánh mì với bò cười.
Bây giờ về nhà nghỉ thì quá sớm, vậy nên mình vẫn chạy theo quốc lộ về Cam Ranh, chủ ý sẽ ghé Bãi Dài.

< Tấp vào một quán ven đường ăn tô bún giò. Tô to cùng thịt và giò... không bé, giá 20k.
Ảnh là chợ Cam Hòa lúc quá trưa, vắng người.

< Từ xã Suối Cát theo QL1A sẽ qua nhiều xã có tên 'Cam' như Cam Tân, Cam Hòa, Cam Hải...

< Đến ngã 3 Cam Hải, nơi có trường THPT Trần Bình Trọng bên trái thì mình rẽ trái chạy vào con đường mới mở. Bảng hướng dẫn phía ngoài ghi hướng vào sân bay Cam Ranh...

< Đường ra sân bay nhưng cũng là đường đi Bãi Dài, một bãi biển với độ dài thật sự, cát trắng, biển xanh... và hoang sơ, ít ra nếu đánh giá từ chuyến đi vài năm trước của bọn mình.

Chả biết Bãi Dài bây giờ ra sao nhỉ?

Còn tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16 - Phần 17 - Phần 18 - Phần 19 - Phần 20 - Phần 21 - Phần 22 - Phần 23 - Phần 24 - Phần 25 - Phần 26

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!