Vườn quốc gia Lò Gò- Xa Mát cách thị xã Tây Ninh khoảng 30 km về phía tây bắc.
Vườn quốc gia Lò Gò- Xa Mát nằm trên địa phận 4 xã Tân Lập, Tân Bình, Hoà Hiệp và một phần xã Thạch Tây thuộc huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh, là nơi chuyển tiếp giữa Tây Nguyên và Đông Nam bộ.
Với diện tích 18.765 ha được chia thành 3 phân khu, trong đó phân khu bảo vệ nghiêm ngặt là 8.594 ha, phân khu phục hồi sinh thái 10.084 ha và phân khu hành chính, dịch vụ 87 ha, Vườn quốc gia Lò Gò- Xa Mát là khu rừng đặc dụng có rừng che phủ chiếm 26% tổng diện tích che phủ rừng tự nhiên của tỉnh.
Nơi đây có thảm thực vật rừng dạng khảm giữa rừng bán rụng lá, rừng rụng lá trên đất thấp và các dải hẹp rừng thường xanh ven sông suối và rừng tràm. Ngoài ra, gần biên giới với Campuchia còn có dải đồng cỏ đất lầy với các thảm cói lác.
Hệ thực vật của VQG rất đa dạng và phong phú với 696 loài thuộc về 5 ngành thực vật, 60 bộ, 115 họ và 395 chi. Có 158 loài cây có khả năng làm thuốc hoặc đã được sử dụng làm thuốc nam truyền thống địa phương; 58 loài cây cho gỗ; 21 loài cây làm cảnh; 10 loài cây thực phẩm; 7 loài cây dùng làm rau xanh.
Hệ động vật có 415 loài trong đó có một số loài thú tiêu biểu như voọc chà vá chân đen (Pygathrix nigripes), voọc bạc Đông Dương ( Trachypithecus villosus), khỉ mặt đỏ (Macaca arctoides), gấu ngựa (Ursus thibetanus), sói đỏ (Cuon alpinus) và sói vàng (Canis aureus), cu li nhỏ (Nycticebus pygmaeus), khỉ đuôi lợn (Macaca leonina), khỉ đuôi dài (M. fascicularis)...
< Cu li nhỏ.
Khu hệ chim tại vườn quốc gia này rất đặc trưng với 203 loài thuộc 15 bộ và 40 họ. Tại các sinh cảnh đất ngập nước có rừng đã ghi nhận nhiều loài chim nước quý hiếm như Giang sen (Ciconia episcopus), Già đẫy Java (Leptoptilos javanicus) và Cò nhạn (Anastomus oscitans), Le khoang cổ...
Nơi đây còn là nơi dừng chân của loài Sếu đầu đỏ (Grus antigone) trên tuyến di cư giữa đồng bằng sông Cửu Long về nơi sinh sản tại Campuchia. Do đó, Lò Gò-Xa Mát còn được công nhận là một trong các vùng chim quan trọng của Việt Nam.
Hiện tại, VQG có 4 loài quý hiếm được ghi nhận trong sách đỏ Việt Nam và thế giới cần quan tâm bảo tồn là: Gà lôi hông tía (Lophura diard), Già đẫy Java (Leptoptilos javanicus), Hạc cổ trắng (Ciconia episcopus), Gà tiền mặt đỏ (Polyplectron germaini).
Trong chiến tranh, Lò Gò-Xa Mát là cơ sở của Đài Phát thanh Giải phóng miền Nam Việt Nam, đồng thời cũng là căn cứ cách mạng của quân giải phóng. Bởi vậy, khu vực này còn có ý nghĩa quan trọng về mặt lịch sử.
Phượt lên rừng biên giới
< Bên ánh lửa, đàn guitar bập bùng...
Từ Sài Gòn, chỉ tốn khoảng 500.000đ, bạn có thể trải nghiệm một chuyến “phượt” lên rừng quốc gia Lò Gò - Xa Mát (biên giới Việt Nam - Campuchia) để trải nghiệm một ngày và một đêm với đúng chất “bụi”.
Khởi hành tại trung tâm Sài Gòn lúc 6g chiều, đúng 9g tối, đoàn chúng tôi đã bắt đầu được hít thở không khí mát lạnh ở rừng già Lò Gò - Xa Mát (huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh). Các nhân viên bảo vệ rừng ở trạm Lò Gò đón khách bằng một con heo vừa xả thịt. Chú heo nặng 20kg, được tẩm ướp đậm đà và nướng đến ba tiếng đồng hồ, tỏa hương thơm phức khiến bụng khách đường xa “nhảy múa”.
Dăm chén rượu sắn Campuchia nhắm với thịt heo nuôi ở... rừng, khiến du khách ngà ngà. Lửa nổi lên, đoàn vây quanh nghe các anh kiểm lâm kể chuyện bảo vệ rừng. Bên ánh lửa, đàn guitar bập bùng, cả đoàn vừa hát, vừa nói chuyện suốt đêm.
Sáng hôm sau, tôi được đánh thức bởi tiếng chim véo von. Các anh chị ở đồn bảo vệ Lò Gò (đồn Lò Gò là một trong năm đồn bảo vệ vườn quốc gia Lò Gò - Xa Mát) đã chuẩn bị cho khách một nồi cháo cá lóc nóng hổi. Vì là cá lóc tự nhiên nên thịt ngọt, không tanh như cá lóc nuôi mà tôi từng ăn ở thành phố.
< Đi ca nô, hái hoa súng trên sông Vàm Cỏ Đông.
Nắng lên, một chiếc xuồng nhỏ đón đoàn xuôi dòng Vàm Cỏ Đông. Sông dài 220km, chảy qua địa phận Việt Nam 150km. Đây cũng là con sông có một khúc là ranh giới hai quốc gia, một nửa sông thuộc Việt Nam, nửa còn lại thuộc Campuchia. Vì vậy, nếu muốn đi thuyền trên Vàm Cỏ Đông, khách du lịch phải được bộ đội biên phòng hộ tống.
Sông Vàm Cỏ Đông ở Lò Gò chỉ rộng chừng 10m, uốn lượn giữa rừng già. Cảm giác được thả hồn theo chiếc xuồng, xuôi giữa rừng thật thơ mộng. Dọc đường, thuyền cập vào rặng gừa cổ thụ, để du khách trèo lên cây, chuyền từ cành này qua cành khác, thể hiện khả năng bắt chước vượn và chụp hình lưu niệm.
Từ trạm Lò Gò, đi khoảng 10km theo sông Vàm Cỏ Đông sẽ đến bến chem chép. Các thành viên nữ được giao nhiệm vụ thổi lửa dưới sự hướng dẫn của bảo vệ rừng, các thành viên nam lặn xuống sông mò chem chép.
Đáy sông không có bùn, trong lớp sỏi và cát, chem chép nằm xếp lớp. Sau 45 phút, chúng tôi bắt được ba xô chem chép. Ngồi nướng chem chép và ăn ngay trên bờ sông, tôi có cảm giác những con chem chép nướng mọi ngon đến tê lưỡi!
< Chem chép nằm xếp lớp dưới đáy sông.
Những ai chưa từng đi rừng, một lần được len lỏi vào những rặng cây cổ thụ mát lạnh sẽ cảm thấy rất thú vị. Lò Gò - Xa Mát có hệ thực vật phong phú với những loài cây giá trị như: các cây họ dầu (dầu nước, dầu cát, dầu chai, dầu song nàng, sao đen, nến mủ…), một số loài đã có tên trong sách đỏ như: gõ cà te, giáng hương, mạc sưa. Rừng cũng phong phú các loài chim. Bước trong rừng, khách du lịch có thể bắt gặp nhiều loài chim nước quý hiếm như giang sen, già đẫy nhỏ và cò nhạn, gà lôi lông tía, gà tiền mặt đỏ, chích chạch má xám.
< Dạo bộ khám phá Vườn quốc gia Lò Gò - Xa Mát.
Sau chuyến trèo đèo, lội suối mệt nhoài, đoàn chúng tôi được đãi một bữa cơm lạ miệng với cá lăng rừng nấu canh măng chua, cá lòng tong đá kho tiêu, ốc lác… Chúng tôi lên xe trở về thành phố, cảm giác tiếc nuối cứ kéo dài...
Khách du lịch có thể liên hệ với Trung tâm Du lịch và dịch vụ Vườn quốc gia Lò Gò - Xa Mát (ĐT: 0919 169111, gặp chị Kim Phụng) để đặt chỗ. Chi phí khoảng 500.000đ/người, bao gồm các bữa ăn và phòng ngủ.
Du lịch, GO! - Tổng hợp từ MoitruongDulich, PhunuTP, internet
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khu bảo tồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khu bảo tồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012
Về U Minh Thượng, xuống U Minh Hạ
Từ giữa tháng 12/2012, Vườn quốc gia Mũi Cà Mau đã được Ban Thư ký Công ước Ramsar xem xét công nhận là khu Ramsar thứ năm của Việt Nam.
Cùng với bốn khu vực: Vườn quốc gia Xuân Thủy - Nam Định, Bàu Sấu thuộc Vườn quốc gia Cát Tiên - Đồng Nai, hồ Ba Bể - Bắc Cạn, Vườn quốc gia Tràm Chim - Đồng Tháp, Vườn quốc gia Mũi Cà Mau trở thành vùng đất ngập nước có tầm quan trọng quốc tế, đặc biệt với vai trò là nơi cư trú của những loài chim nước.
Người “anh em” của U Minh Hạ là Vườn quốc gia U Minh Thượng - Kiên Giang (thường gọi là Miệt Thứ) cũng nằm trong Khu dự trữ sinh quyển (DTSQ) Kiên Giang có hệ sinh thái đa dạng vào bậc nhất nhì của thế giới.
Tại Hội đồng điều phối quốc tế Chương trình con người và sinh quyển (Hội đồng MAB) khóa 19 tổ chức ở thủ đô Paris, Pháp từ ngày 23 đến 27/10/2006, khu DTSQ Kiên Giang đã được công nhận là khu DTSQ thế giới.
Để đến vườn quốc gia U Minh Thượng, bạn sẽ phải qua ngã ba Tắc Cậu (thị trấn Minh Lương, huyện Châu Thành, Kiên Giang), một địa danh nổi tiếng trong bài ca cổ “Hoa tím bằng lăng”: Từ rạch Cái Thia dọc theo đường bộ, bạn ra Tắc Cậu. Băng qua sông Cái Bé bằng những chiếc phà nhỏ rồi vượt sông Cái Lớn đến U Minh Thượng.
Bước lên khỏi phà, bạn đã đặt chân đến Miệt Thứ. Đến đây, bạn sẽ thú vị nhận ra rằng, mỗi con kinh cắt ngang quốc lộ đều được đặt tên là “Thứ”. Con kinh đầu tiên được đặt là Thứ Nhất, cứ thế đến kinh Thứ Mười Một.
Từ thị trấn Thứ Ba hoặc đến cầu Thứ Bảy (huyện An Biên) hỏi đường đến huyện lỵ U Minh Thượng rồi đi thêm khoảng 15 phút nữa là đến hồ Hoa Mai, nằm giữa lòng U Minh Thượng. Hồ Hoa Mai là dấu tích của một trảng bom thời chiến tranh, đến nay vẫn được giữ nguyên trạng và trở thành nơi cư ngụ của nhiều loại cá tôm.
Cùng với hệ sinh thái đất ngập nước mang đặc trưng của rừng U Minh, hồ Hoa Mai còn thu hút cả những loài chim có trong sách đỏ như già đẩy Java (chim Già Sói). “Hên” chút nữa, bạn còn có thể gặp cả một bầy heo rừng lẩn quẩn quanh đây.
Muốn khám phá rừng, bạn có thể nhờ Ban quản lý Vườn Quốc Gia U Minh Thượng tổ chức đưa đón tham quan rừng. Len lỏi vào rừng trên chiếc xuồng ba lá bạn sẽ được nghe những câu chuyện đẹp như huyền thoại về một thời khẩn hoang, nghe chuyện cười bác Ba Phi, chuyện bộ đội ta nằm vùng đánh giặc…
Điểm thú vị trong chuyến du ngoạn của bạn chính là những trảng nước rộng mênh mông - nơi chứa tầng thủy sinh đa dạng. Bạn sẽ tận mắt thấy sức sống của những đám bồn bồn, đám sậy, nhìn từ xa chúng mọc như những cù lao giữa sông cái lớn.
Bạn có thể hét lên vì thích khi nhặt được những quả trứng chim ngay trên lá bông súng nổi lênh đênh trên mặt nước. Đến với sân chim hoang sơ rộng 44ha với khoảng 700.000 cá thể bạn sẽ nghe được bản hòa tấu độc đáo giữa thiên nhiên thanh bình. Nhiều loài động vật quý hiếm vẫn còn tồn tại ở đây, như: rái cá lông mũi, điên điển cổ rắn, giang sen, già đẩy Java, quắm đầu đen, hạc cổ trắng, đại bàng đen...
Khám phá U Minh Thượng, sẽ không trọn vẹn nếu bạn bỏ qua cơ hội thưởng thức canh chua cá rô nấu với trái giác và đọt choại, đặc sản của rừng.
Từ U Minh Thượng, bạn hãy “nối vòng tay lớn” đến U Minh Hạ để thăm thú khu Ramsar thứ năm của cả nước. Trải qua cuộc chiến tranh ác liệt và những trận cháy dự dội, U Minh Hạ giờ đã được tái sinh.
Vườn quốc gia U Minh Hạ được thành lập ngày 20/ 1/ 2006, có diện tích 8.286 ha nằm trên địa phận xã Khánh Lâm, Khánh An (huyện U Minh), xã Khánh Bình Tây Bắc và Trần Hợi, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau.
Địa danh Vồ Dơi rộng 3.600ha được biết đến như vùng lõi của Vườn quốc gia U Minh Hạ, đây cũng là khu rừng nguyên sinh duy nhất còn sót lại sau nhiều lần rừng U Minh Hạ bị cháy.
Quanh khu vực này là hơn 25.000ha rừng đệm, có vai trò như khu bảo vệ thiết yếu cho sự phục sinh của các loài động vật, thực vật thuộc hệ sinh thái vùng ngập nước. Vườn quốc gia U Minh Hạ được các nhà khoa học xem là nơi trưng bày sống về các loài thực vật thuộc hệ sinh thái ngập úng của khu vực Đồng bằng sông Cửu Long. Trong đó, có 201 loài thực vật bao gồm: cây dược liệu, cây lấy gỗ, cây lấy dầu, cây làm kiểng…
Đến U Minh Hạ, bạn không chỉ được về với thiên nhiên mà nếu muốn, bạn cũng có thể sử dụng các dịch vụ du lịch ở mang những cái tên rất đặc trưng của Đất Mũi là Khu du lịch Sinh thái rừng tràm và khu du lịch “Sông Trẹm”. Từ U Minh Hạ, khách có thể đến bãi bồi Đất Mũi bằng cả đường thủy và đường bộ để được ngắm nhìn vùng đất cuối vùng của Tổ quốc. Khách cũng có thể thuê bo bo Từ TP Cà Mau lướt sóng theo dòng sông Trẹm để tới Hòn Đá Bạc để thăm thú một thắng cảnh nổi tiếng của Cà Mau và thưởng thức hải sản như hàu sống, cá bống mú, cá nâu…
Đến Vườn quốc gia U Minh Hạ, du khách sẽ được hít thở không khí trong lành, được chiêm ngưỡng và hòa nhập trong môi trường thiên nhiên. Vào các ngày nghỉ cuối tuần, du khách có thể cùng gia đình đến đây giăng lưới, đặt lờ, thả câu… để tìm cảm giác thảnh thơi nơi dưới những tán rừng êm ả, trổ tài nấu nướng những món ăn từ cá đồng, ngồi trong những ngôi nhà sàn mát rượi dưới rặng tràm xanh, vừa nhâm nhi ly rượu cay nồng vừa nghe hát vọng cổ.
Ngoài chim trời, cá nước, U Minh Hạ còn là nơi hội tụ nhiều loài động vật “rất Nam bộ”, như: heo rừng, nai, khỉ, sóc, kỳ đà, trăn, rắn, rùa…
Du lịch, GO! - Theo Vũ Châu (Báo Du Lịch), ảnh internet
Cùng với bốn khu vực: Vườn quốc gia Xuân Thủy - Nam Định, Bàu Sấu thuộc Vườn quốc gia Cát Tiên - Đồng Nai, hồ Ba Bể - Bắc Cạn, Vườn quốc gia Tràm Chim - Đồng Tháp, Vườn quốc gia Mũi Cà Mau trở thành vùng đất ngập nước có tầm quan trọng quốc tế, đặc biệt với vai trò là nơi cư trú của những loài chim nước.
Người “anh em” của U Minh Hạ là Vườn quốc gia U Minh Thượng - Kiên Giang (thường gọi là Miệt Thứ) cũng nằm trong Khu dự trữ sinh quyển (DTSQ) Kiên Giang có hệ sinh thái đa dạng vào bậc nhất nhì của thế giới.
Tại Hội đồng điều phối quốc tế Chương trình con người và sinh quyển (Hội đồng MAB) khóa 19 tổ chức ở thủ đô Paris, Pháp từ ngày 23 đến 27/10/2006, khu DTSQ Kiên Giang đã được công nhận là khu DTSQ thế giới.
Để đến vườn quốc gia U Minh Thượng, bạn sẽ phải qua ngã ba Tắc Cậu (thị trấn Minh Lương, huyện Châu Thành, Kiên Giang), một địa danh nổi tiếng trong bài ca cổ “Hoa tím bằng lăng”: Từ rạch Cái Thia dọc theo đường bộ, bạn ra Tắc Cậu. Băng qua sông Cái Bé bằng những chiếc phà nhỏ rồi vượt sông Cái Lớn đến U Minh Thượng.
Bước lên khỏi phà, bạn đã đặt chân đến Miệt Thứ. Đến đây, bạn sẽ thú vị nhận ra rằng, mỗi con kinh cắt ngang quốc lộ đều được đặt tên là “Thứ”. Con kinh đầu tiên được đặt là Thứ Nhất, cứ thế đến kinh Thứ Mười Một.
Từ thị trấn Thứ Ba hoặc đến cầu Thứ Bảy (huyện An Biên) hỏi đường đến huyện lỵ U Minh Thượng rồi đi thêm khoảng 15 phút nữa là đến hồ Hoa Mai, nằm giữa lòng U Minh Thượng. Hồ Hoa Mai là dấu tích của một trảng bom thời chiến tranh, đến nay vẫn được giữ nguyên trạng và trở thành nơi cư ngụ của nhiều loại cá tôm.
Cùng với hệ sinh thái đất ngập nước mang đặc trưng của rừng U Minh, hồ Hoa Mai còn thu hút cả những loài chim có trong sách đỏ như già đẩy Java (chim Già Sói). “Hên” chút nữa, bạn còn có thể gặp cả một bầy heo rừng lẩn quẩn quanh đây.
Muốn khám phá rừng, bạn có thể nhờ Ban quản lý Vườn Quốc Gia U Minh Thượng tổ chức đưa đón tham quan rừng. Len lỏi vào rừng trên chiếc xuồng ba lá bạn sẽ được nghe những câu chuyện đẹp như huyền thoại về một thời khẩn hoang, nghe chuyện cười bác Ba Phi, chuyện bộ đội ta nằm vùng đánh giặc…
Điểm thú vị trong chuyến du ngoạn của bạn chính là những trảng nước rộng mênh mông - nơi chứa tầng thủy sinh đa dạng. Bạn sẽ tận mắt thấy sức sống của những đám bồn bồn, đám sậy, nhìn từ xa chúng mọc như những cù lao giữa sông cái lớn.
Bạn có thể hét lên vì thích khi nhặt được những quả trứng chim ngay trên lá bông súng nổi lênh đênh trên mặt nước. Đến với sân chim hoang sơ rộng 44ha với khoảng 700.000 cá thể bạn sẽ nghe được bản hòa tấu độc đáo giữa thiên nhiên thanh bình. Nhiều loài động vật quý hiếm vẫn còn tồn tại ở đây, như: rái cá lông mũi, điên điển cổ rắn, giang sen, già đẩy Java, quắm đầu đen, hạc cổ trắng, đại bàng đen...
Khám phá U Minh Thượng, sẽ không trọn vẹn nếu bạn bỏ qua cơ hội thưởng thức canh chua cá rô nấu với trái giác và đọt choại, đặc sản của rừng.
Từ U Minh Thượng, bạn hãy “nối vòng tay lớn” đến U Minh Hạ để thăm thú khu Ramsar thứ năm của cả nước. Trải qua cuộc chiến tranh ác liệt và những trận cháy dự dội, U Minh Hạ giờ đã được tái sinh.
Vườn quốc gia U Minh Hạ được thành lập ngày 20/ 1/ 2006, có diện tích 8.286 ha nằm trên địa phận xã Khánh Lâm, Khánh An (huyện U Minh), xã Khánh Bình Tây Bắc và Trần Hợi, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau.
Địa danh Vồ Dơi rộng 3.600ha được biết đến như vùng lõi của Vườn quốc gia U Minh Hạ, đây cũng là khu rừng nguyên sinh duy nhất còn sót lại sau nhiều lần rừng U Minh Hạ bị cháy.
Quanh khu vực này là hơn 25.000ha rừng đệm, có vai trò như khu bảo vệ thiết yếu cho sự phục sinh của các loài động vật, thực vật thuộc hệ sinh thái vùng ngập nước. Vườn quốc gia U Minh Hạ được các nhà khoa học xem là nơi trưng bày sống về các loài thực vật thuộc hệ sinh thái ngập úng của khu vực Đồng bằng sông Cửu Long. Trong đó, có 201 loài thực vật bao gồm: cây dược liệu, cây lấy gỗ, cây lấy dầu, cây làm kiểng…
Đến U Minh Hạ, bạn không chỉ được về với thiên nhiên mà nếu muốn, bạn cũng có thể sử dụng các dịch vụ du lịch ở mang những cái tên rất đặc trưng của Đất Mũi là Khu du lịch Sinh thái rừng tràm và khu du lịch “Sông Trẹm”. Từ U Minh Hạ, khách có thể đến bãi bồi Đất Mũi bằng cả đường thủy và đường bộ để được ngắm nhìn vùng đất cuối vùng của Tổ quốc. Khách cũng có thể thuê bo bo Từ TP Cà Mau lướt sóng theo dòng sông Trẹm để tới Hòn Đá Bạc để thăm thú một thắng cảnh nổi tiếng của Cà Mau và thưởng thức hải sản như hàu sống, cá bống mú, cá nâu…
Đến Vườn quốc gia U Minh Hạ, du khách sẽ được hít thở không khí trong lành, được chiêm ngưỡng và hòa nhập trong môi trường thiên nhiên. Vào các ngày nghỉ cuối tuần, du khách có thể cùng gia đình đến đây giăng lưới, đặt lờ, thả câu… để tìm cảm giác thảnh thơi nơi dưới những tán rừng êm ả, trổ tài nấu nướng những món ăn từ cá đồng, ngồi trong những ngôi nhà sàn mát rượi dưới rặng tràm xanh, vừa nhâm nhi ly rượu cay nồng vừa nghe hát vọng cổ.
Ngoài chim trời, cá nước, U Minh Hạ còn là nơi hội tụ nhiều loài động vật “rất Nam bộ”, như: heo rừng, nai, khỉ, sóc, kỳ đà, trăn, rắn, rùa…
Du lịch, GO! - Theo Vũ Châu (Báo Du Lịch), ảnh internet
Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012
Trekking Tam Đảo mùa thu
Mùa thu, tiết trời khô ráo, mát mẻ, theo chân một số bạn trẻ trekking (đi bộ xuyên rừng, núi) ba đỉnh Tam Đảo, rèn luyện thể lực để leo Fansipan, tôi đã thật sự ngỡ ngàng trước sự hùng vĩ của núi rừng Tam Đảo và sự tươi đẹp của thiên nhiên nơi đây.
< Đường mòn đi vào rừng quốc gia Tam Đảo.
Không chỉ là điểm du lịch nghỉ mát hấp dẫn, Tam Đảo (Vĩnh Phúc) còn là một điểm đến hấp dẫn các bạn trẻ và du khách ưa khám phá trong ngoài nước, bởi đây là điểm xuất phát cho các cung đường trekking xuyên rừng quốc gia Tam Đảo và chinh phục những đỉnh núi cao nhất trong dãy Tam Đảo.
Dãy Tam Đảo dài gần 80km, nằm trên địa bàn 3 tỉnh Vĩnh Phúc, Thái Nguyên, Tuyên Quang. Dãy Tam Đảo bao gồm nhiều đỉnh núi, trong đó đỉnh núi cao nhất là đỉnh Tam Đảo Bắc cao 1.591m. Nhưng ba đỉnh núi thường được nhìn thấy ẩn hiện trong mây mù, tạo nên tên gọi Tam Đảo là Thiên Thị (cao 1.375m), đỉnh Thạch Bàn (cao 1.388m) và Phù Nghĩa (cao 1.400m). Trong số đó cung đường thường được lựa chọn nhất là trek ba đỉnh Tam Đảo: Thiên Thị, Thạch Bàn và Phù Nghĩa.
.jpg)
< Ba đỉnh núi hùng vĩ tạo nên tên gọi Tam Đảo: Thiên Thị, Thạch Bàn và Phù nghĩa.
1. Thông thường, các bạn trẻ thường chọn trekking Tam Đảo để rèn luyện thể lực leo Fansipan. Nhưng ai từng trek Tam Đảo hầu hết thừa nhận đây là một cung đường độc lập rất đáng để khám phá, thậm chí còn hấp dẫn và phiêu lưu hơn Fansipan rất nhiều.
Bao trùm Tam Đảo là những cánh rừng nguyên sơ, biến đổi liên tục theo độ cao của núi, từ rừng rậm nhiệt đới ẩm với các thân cây to, lá to, dây leo chằng chịt, bụi rậm ẩm thấp ở dưới chân núi, tới cây lá kim, thấp và nhỏ dần ở trên cao. Lên gần tới đỉnh núi lại là những rừng trúc bạt ngàn với thân nhỏ, chắc, thẳng tắp, lá xanh mươn mướt ken dày đặc vào nhau.
Đi trong rừng trúc, phảng phất một chút sương khói do độ cao tạo nên, cảm giác “liêu trai” bao trùm khắp không gian…
Dọc đường đi, các “trekker nghiệp dư” là chúng tôi cũng không khỏi ngỡ ngàng khi bắt gặp rất nhiều loài hoa lạ ở ven đường. Nhiều nhất là phong lan, các loại hoa họ mua màu hồng nhạt. Ngoài ra còn vô số loài hoa dại không biết tên với đủ sắc màu sặc sỡ tím vàng, hương thơm rất lạ… Những cánh hoa rừng đủ màu sắc làm tăng thêm hứng khởi của các trekker trên đường chinh phục đỉnh cao.
< Cắm trại trên đỉnh núi.
Không bất ngờ khi bạn dễ dàng gặp ở dọc đường đi, hay bên các khe suối những đàn bướm đầy màu sắc bay lượn dập dìu bởi nói đến rừng quốc gia Tam Đảo thì không thể không nhắc tới các loài bướm với khoảng 150 loài bướm khác nhau. Trong những năm qua, nạn săn bắt bướm trái phép bán cho khách du lịch châu Âu, Nhật Bản đã làm số lượng bướm giảm đáng kể, nhưng tiết trời thu mát mẻ cùng nhiều loại hoa khoe sắc hương sặc sỡ đã thu hút không ít loài bướm kéo về, mang lại những màu sắc tươi mới cho rừng già...
2. Trục trặc xe cộ nên đoàn chúng tôi bị chậm lịch trình. Theo kế hoạch, phải cắm trại ở đỉnh Thạch Bàn (đỉnh núi thứ 2 trong số ba đỉnh núi), nhưng mùa thu, trên núi trời tối nhanh, đoàn phải cắm trại ở đỉnh Thiên Thị. Cắm trại đêm trên núi, lại vào một tối giữa tháng, trăng sáng vằng vặc, thật là một cảm giác phiêu bồng.
Đêm, đứng trên đỉnh núi, nhìn ra xung quanh, thấy đất trời tối thẫm một màu như được nối liền bằng một dải sương bàng bạc. Xa xa thấp thoáng một vài ánh đèn của thị trấn Tam Đảo ẩn hiện trong làn sương. Chênh chếch sang bên phải là đỉnh Thạch Bàn và Phù Nghĩa, bao quanh là rất nhiều đỉnh núi lớn nhỏ đứng trầm mặc như canh gác cho những người khách bộ hành. Văng vẳng trong đêm tiếng kêu của muông thú đi ăn đêm.
< Dãy núi Tam Đảo điệp trùng trong sương sớm.
Càng về khuya trời càng lạnh. Sương lúc này đã đọng thành từng hạt rơi lộp bộp trên mái lều, xào xạc trên các tán cây rừng. Mấy anh em cùng chú Oanh, người dẫn đường của đoàn, quây quần bên bếp lửa, ăn thịt nướng và ngọn su su xào - món đặc sản của Tam Đảo mà mấy anh em đã mang từ chân núi lên, rồi ngồi chuyện trò vui vẻ.
Giữa rừng núi mênh mang sương lạnh, bồng bềnh như tiên cảnh, nhấp một ngụm rượu chuối ngọt thơm mà chú Oanh mang theo, thấy ấm áp lạ kỳ...
Chừng 11g đêm, mọi người thấm mệt, lục tục ai về lều nấy ngủ để lấy sức mai trek nốt hai đỉnh còn lại. Đêm khuya nằm trong lều, nghe cái lạnh núi rừng thấm sâu vào cơ thể, dù dưới lều đã trải rất nhiều lá khô và lá dương xỉ, nghe tiếng gió đùa trên nóc lều phần phật, những người khách lữ hành thiếp đi lúc nào không hay biết.
.jpg)
< Những đoạn đường cheo leo, nguy hiểm.
Để rồi nửa đêm giật mình tỉnh dậy vì hơi lạnh đã thấm sâu, thấy trăng treo vằng vặc trên đỉnh lều, lại mơ hồ nhớ tới câu thơ cũ của người xưa: "Sàng tiền minh nguyệt quang - Nghị thị địa thượng sương" (Lý Bạch - Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương…).
3. Cảnh sắc đẹp và nên thơ là vậy, nhưng đường trek Tam Đảo phần nhiều đi qua rừng rậm, rừng trúc, độ dốc không quá lớn nhưng rất nhiều đoạn, đặc biệt những đoạn gần tới đỉnh Thiên Thị, Thạch Bàn và phần lớn đường leo lên đỉnh Phù Nghĩa có độ dốc khá cao, nhiều đoạn gần như thẳng đứng, không có lối đi.
Các thành viên trong đoàn phải bám vào các rễ cây, tảng đá để leo lên. Nhiều đoạn gần như phải đu mình trên các rễ cây rừng, nếu không cẩn thận có thể trượt xuống rất nguy hiểm. May mà không gặp mưa rừng, chứ không chỉ còn cách chăng dây thừng mà leo.
Ngay cả các đoạn đường ít dốc đi xuyên qua rừng cũng nguy hiểm không kém, nhiều chỗ không có đường mòn, nếu không tập trung bước theo chân của guider, không chú ý vào các vết dao chặt trên thân cây để đánh dấu thì lạc đường như chơi.
Chú Oanh kể một vị khách nước ngoài đi trước chúng tôi không lâu, do mải mê chụp ảnh nên bị lạc đường, lang thang suốt trong rừng ba ngày mới tìm ra được đến thị trấn. May mắn thức ăn dự trữ cũng vừa hết, nhưng người thì bị vắt cắn sưng phồng khắp nơi.
.jpg)
< Những vách núi dựng đứng.
Vượt qua bao khó khăn với không ít hiểm nguy, các đỉnh Thạch Bàn, Phù Nghĩa lần lượt được chúng tôi chinh phục. Trên đỉnh núi, ngồi nghỉ ngơi, uống nước rồi thong thả ngắm cảnh núi rừng, ngắm đất trời mở rộng về bốn phía mới thấy đẹp đến nao lòng. Thú vị là đứng trên đỉnh Phù Nghĩa vào những ngày trời trong, còn có thể nhìn thấy TP Thái Nguyên và hồ Núi Cốc thấp thoáng ở xa xa.
Sau khi đã kết thúc bữa trưa bằng đồ ăn khô mang theo, cả đoàn lại lục tục xuống núi. Đi khoảng 10km theo con đường mòn cắt ngang chân núi, xuyên qua rừng trúc và những khu rừng ẩm thấp rậm rạp thì ra đến thị trấn Tam Đảo. Nhìn ngắm thị trấn Tam Đảo nhỏ bé, xinh đẹp hiện ra trong nắng chiều mùa thu vàng như rót mật, mọi người thở phào nhẹ nhõm vì chuyến đi đã kết thúc thành công và an toàn.
Một vài điểm lưu ý khi trekking Tam Đảo:
1. Cần xin phép ban quản lý rừng quốc gia Tam Đảo để vào rừng và cắm trại trên núi. Tuyệt đối tuân thủ các quy tắc về phòng chống cháy rừng. Không săn bắt các loại thú và chặt phá trái phép cây rừng.
2. Thời gian thích hợp để trek là từ tháng 9 tới tháng 4 năm sau, thời tiết khô ráo, tránh được vắt và nhiều loại côn trùng khác. Trong trường hợp đi vào các thời gian khác, việc phòng chống vắt bằng các thuốc chuyên dụng là khá cần thiết. Các biện pháp phòng rắn cắn cũng cần được lưu ý.
.jpg)
< Trở về.
3. Vì cung đường trek còn khá hoang sơ, nhiều đoạn chưa thành đường mòn, lại có rừng rậm rạp bao phủ, nên rất dễ bị lạc đường, bởi vậy nhất thiết phải có guide (là người địa phương) dẫn đường.
4. Trong vài năm trở lại đây số lượng người lên trek Tam Đảo ngày càng đông. Lượng rác từ đồ khô, đồ hộp các bạn ăn vứt lại ngày càng tăng lên, gây ô nhiễm môi trường. Bởi vậy, vì một cung đường đẹp và bền vững, các đoàn đi hãy có ý thức thu gom rác của mình và mang xuống thị trấn Tam Đảo bỏ vào thùng rác để các đơn vị vệ sinh môi trường ở đây thu gom và xử lý.
Du lịch, GO! - Theo Iris (Dulich Tuoitre)
< Đường mòn đi vào rừng quốc gia Tam Đảo.
Không chỉ là điểm du lịch nghỉ mát hấp dẫn, Tam Đảo (Vĩnh Phúc) còn là một điểm đến hấp dẫn các bạn trẻ và du khách ưa khám phá trong ngoài nước, bởi đây là điểm xuất phát cho các cung đường trekking xuyên rừng quốc gia Tam Đảo và chinh phục những đỉnh núi cao nhất trong dãy Tam Đảo.
Dãy Tam Đảo dài gần 80km, nằm trên địa bàn 3 tỉnh Vĩnh Phúc, Thái Nguyên, Tuyên Quang. Dãy Tam Đảo bao gồm nhiều đỉnh núi, trong đó đỉnh núi cao nhất là đỉnh Tam Đảo Bắc cao 1.591m. Nhưng ba đỉnh núi thường được nhìn thấy ẩn hiện trong mây mù, tạo nên tên gọi Tam Đảo là Thiên Thị (cao 1.375m), đỉnh Thạch Bàn (cao 1.388m) và Phù Nghĩa (cao 1.400m). Trong số đó cung đường thường được lựa chọn nhất là trek ba đỉnh Tam Đảo: Thiên Thị, Thạch Bàn và Phù Nghĩa.
.jpg)
< Ba đỉnh núi hùng vĩ tạo nên tên gọi Tam Đảo: Thiên Thị, Thạch Bàn và Phù nghĩa.
1. Thông thường, các bạn trẻ thường chọn trekking Tam Đảo để rèn luyện thể lực leo Fansipan. Nhưng ai từng trek Tam Đảo hầu hết thừa nhận đây là một cung đường độc lập rất đáng để khám phá, thậm chí còn hấp dẫn và phiêu lưu hơn Fansipan rất nhiều.
Bao trùm Tam Đảo là những cánh rừng nguyên sơ, biến đổi liên tục theo độ cao của núi, từ rừng rậm nhiệt đới ẩm với các thân cây to, lá to, dây leo chằng chịt, bụi rậm ẩm thấp ở dưới chân núi, tới cây lá kim, thấp và nhỏ dần ở trên cao. Lên gần tới đỉnh núi lại là những rừng trúc bạt ngàn với thân nhỏ, chắc, thẳng tắp, lá xanh mươn mướt ken dày đặc vào nhau.
Đi trong rừng trúc, phảng phất một chút sương khói do độ cao tạo nên, cảm giác “liêu trai” bao trùm khắp không gian…
Dọc đường đi, các “trekker nghiệp dư” là chúng tôi cũng không khỏi ngỡ ngàng khi bắt gặp rất nhiều loài hoa lạ ở ven đường. Nhiều nhất là phong lan, các loại hoa họ mua màu hồng nhạt. Ngoài ra còn vô số loài hoa dại không biết tên với đủ sắc màu sặc sỡ tím vàng, hương thơm rất lạ… Những cánh hoa rừng đủ màu sắc làm tăng thêm hứng khởi của các trekker trên đường chinh phục đỉnh cao.
< Cắm trại trên đỉnh núi.
Không bất ngờ khi bạn dễ dàng gặp ở dọc đường đi, hay bên các khe suối những đàn bướm đầy màu sắc bay lượn dập dìu bởi nói đến rừng quốc gia Tam Đảo thì không thể không nhắc tới các loài bướm với khoảng 150 loài bướm khác nhau. Trong những năm qua, nạn săn bắt bướm trái phép bán cho khách du lịch châu Âu, Nhật Bản đã làm số lượng bướm giảm đáng kể, nhưng tiết trời thu mát mẻ cùng nhiều loại hoa khoe sắc hương sặc sỡ đã thu hút không ít loài bướm kéo về, mang lại những màu sắc tươi mới cho rừng già...
2. Trục trặc xe cộ nên đoàn chúng tôi bị chậm lịch trình. Theo kế hoạch, phải cắm trại ở đỉnh Thạch Bàn (đỉnh núi thứ 2 trong số ba đỉnh núi), nhưng mùa thu, trên núi trời tối nhanh, đoàn phải cắm trại ở đỉnh Thiên Thị. Cắm trại đêm trên núi, lại vào một tối giữa tháng, trăng sáng vằng vặc, thật là một cảm giác phiêu bồng.
Đêm, đứng trên đỉnh núi, nhìn ra xung quanh, thấy đất trời tối thẫm một màu như được nối liền bằng một dải sương bàng bạc. Xa xa thấp thoáng một vài ánh đèn của thị trấn Tam Đảo ẩn hiện trong làn sương. Chênh chếch sang bên phải là đỉnh Thạch Bàn và Phù Nghĩa, bao quanh là rất nhiều đỉnh núi lớn nhỏ đứng trầm mặc như canh gác cho những người khách bộ hành. Văng vẳng trong đêm tiếng kêu của muông thú đi ăn đêm.
< Dãy núi Tam Đảo điệp trùng trong sương sớm.
Càng về khuya trời càng lạnh. Sương lúc này đã đọng thành từng hạt rơi lộp bộp trên mái lều, xào xạc trên các tán cây rừng. Mấy anh em cùng chú Oanh, người dẫn đường của đoàn, quây quần bên bếp lửa, ăn thịt nướng và ngọn su su xào - món đặc sản của Tam Đảo mà mấy anh em đã mang từ chân núi lên, rồi ngồi chuyện trò vui vẻ.
Giữa rừng núi mênh mang sương lạnh, bồng bềnh như tiên cảnh, nhấp một ngụm rượu chuối ngọt thơm mà chú Oanh mang theo, thấy ấm áp lạ kỳ...
Chừng 11g đêm, mọi người thấm mệt, lục tục ai về lều nấy ngủ để lấy sức mai trek nốt hai đỉnh còn lại. Đêm khuya nằm trong lều, nghe cái lạnh núi rừng thấm sâu vào cơ thể, dù dưới lều đã trải rất nhiều lá khô và lá dương xỉ, nghe tiếng gió đùa trên nóc lều phần phật, những người khách lữ hành thiếp đi lúc nào không hay biết.
.jpg)
< Những đoạn đường cheo leo, nguy hiểm.
Để rồi nửa đêm giật mình tỉnh dậy vì hơi lạnh đã thấm sâu, thấy trăng treo vằng vặc trên đỉnh lều, lại mơ hồ nhớ tới câu thơ cũ của người xưa: "Sàng tiền minh nguyệt quang - Nghị thị địa thượng sương" (Lý Bạch - Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương…).
3. Cảnh sắc đẹp và nên thơ là vậy, nhưng đường trek Tam Đảo phần nhiều đi qua rừng rậm, rừng trúc, độ dốc không quá lớn nhưng rất nhiều đoạn, đặc biệt những đoạn gần tới đỉnh Thiên Thị, Thạch Bàn và phần lớn đường leo lên đỉnh Phù Nghĩa có độ dốc khá cao, nhiều đoạn gần như thẳng đứng, không có lối đi.
Các thành viên trong đoàn phải bám vào các rễ cây, tảng đá để leo lên. Nhiều đoạn gần như phải đu mình trên các rễ cây rừng, nếu không cẩn thận có thể trượt xuống rất nguy hiểm. May mà không gặp mưa rừng, chứ không chỉ còn cách chăng dây thừng mà leo.
Ngay cả các đoạn đường ít dốc đi xuyên qua rừng cũng nguy hiểm không kém, nhiều chỗ không có đường mòn, nếu không tập trung bước theo chân của guider, không chú ý vào các vết dao chặt trên thân cây để đánh dấu thì lạc đường như chơi.
Chú Oanh kể một vị khách nước ngoài đi trước chúng tôi không lâu, do mải mê chụp ảnh nên bị lạc đường, lang thang suốt trong rừng ba ngày mới tìm ra được đến thị trấn. May mắn thức ăn dự trữ cũng vừa hết, nhưng người thì bị vắt cắn sưng phồng khắp nơi.
.jpg)
< Những vách núi dựng đứng.
Vượt qua bao khó khăn với không ít hiểm nguy, các đỉnh Thạch Bàn, Phù Nghĩa lần lượt được chúng tôi chinh phục. Trên đỉnh núi, ngồi nghỉ ngơi, uống nước rồi thong thả ngắm cảnh núi rừng, ngắm đất trời mở rộng về bốn phía mới thấy đẹp đến nao lòng. Thú vị là đứng trên đỉnh Phù Nghĩa vào những ngày trời trong, còn có thể nhìn thấy TP Thái Nguyên và hồ Núi Cốc thấp thoáng ở xa xa.
Sau khi đã kết thúc bữa trưa bằng đồ ăn khô mang theo, cả đoàn lại lục tục xuống núi. Đi khoảng 10km theo con đường mòn cắt ngang chân núi, xuyên qua rừng trúc và những khu rừng ẩm thấp rậm rạp thì ra đến thị trấn Tam Đảo. Nhìn ngắm thị trấn Tam Đảo nhỏ bé, xinh đẹp hiện ra trong nắng chiều mùa thu vàng như rót mật, mọi người thở phào nhẹ nhõm vì chuyến đi đã kết thúc thành công và an toàn.
Một vài điểm lưu ý khi trekking Tam Đảo:
1. Cần xin phép ban quản lý rừng quốc gia Tam Đảo để vào rừng và cắm trại trên núi. Tuyệt đối tuân thủ các quy tắc về phòng chống cháy rừng. Không săn bắt các loại thú và chặt phá trái phép cây rừng.
2. Thời gian thích hợp để trek là từ tháng 9 tới tháng 4 năm sau, thời tiết khô ráo, tránh được vắt và nhiều loại côn trùng khác. Trong trường hợp đi vào các thời gian khác, việc phòng chống vắt bằng các thuốc chuyên dụng là khá cần thiết. Các biện pháp phòng rắn cắn cũng cần được lưu ý.
.jpg)
< Trở về.
3. Vì cung đường trek còn khá hoang sơ, nhiều đoạn chưa thành đường mòn, lại có rừng rậm rạp bao phủ, nên rất dễ bị lạc đường, bởi vậy nhất thiết phải có guide (là người địa phương) dẫn đường.
4. Trong vài năm trở lại đây số lượng người lên trek Tam Đảo ngày càng đông. Lượng rác từ đồ khô, đồ hộp các bạn ăn vứt lại ngày càng tăng lên, gây ô nhiễm môi trường. Bởi vậy, vì một cung đường đẹp và bền vững, các đoàn đi hãy có ý thức thu gom rác của mình và mang xuống thị trấn Tam Đảo bỏ vào thùng rác để các đơn vị vệ sinh môi trường ở đây thu gom và xử lý.
Du lịch, GO! - Theo Iris (Dulich Tuoitre)
Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012
Hoang sơ Pù Mát
“Mời em về Pù Mát/ Thăm thác Kèm ngang trời”... Không chỉ thưởng ngoạn những danh lam thắng cảnh nổi tiếng, xuôi ngược trên dòng sông Giăng mênh mông đến Pù Mát mùa này bạn còn được... tắm mưa thỏa thích!
< Đi thuyền trên sông Giăng.
Hà Nội những ngày trước chuyến đi toàn mưa, nhìn mưa rơi mà lòng buồn đến hoang hoải. Chỉ đến khi gặp mặt các thành viên trong chuyến đi để bàn về lộ trình ngày mai tôi mới nghĩ đến một điều có thể phá hỏng cả chuyến đi: Mưa - nếu Pù Mát mà mưa thì...
< Nhà nổi trên sông Giăng.
Hà Nội những ngày trước chuyến đi toàn mưa, nhìn mưa rơi mà lòng buồn đến hoang hoải. Chỉ đến khi gặp mặt các thành viên trong chuyến đi để bàn về lộ trình ngày mai tôi mới nghĩ đến một điều có thể phá hỏng cả chuyến đi:
Mưa - nếu Pù Mát mà mưa thì mọi thứ sẽ chìm trong... buồn! Tôi lên mạng xem thông tin dự báo thời tiết Nghệ An những ngày sắp tới. "Mưa", cứ hết mưa lại "mưa rào và dông”... Có vẻ như thời tiết đã không ủng hộ nhưng rồi chúng tôi vẫn lên đường.
< Thác Kèm.
Buổi sáng ngày chúng tôi lên đường trời nắng vàng rực rỡ. Vậy là tôi cho mình cái quyền được hi vọng về một chuyến đi với đầy ắp những hình ảnh đẹp đẽ trong nắng. Nhưng đến chiều, trời mưa như trút nước. Mưa xối đất, xối cát.
Đến giờ hẹn, các thành viên chui mình trong bộ quần áo mưa kín mít, balô gọn gàng trong những túi nilông to. Bốn chiếc xe lầm lũi đi trong mưa.Rời Hà Nội chừng 30km chúng tôi đến Xuân Mai để bắt đầu những km đầu tiên trên đường mòn Hồ Chí Minh. Trời tạnh mưa khi chúng tôi dừng lại để ăn chút xíu cho bữa tối muộn. Ai cũng hi vọng những ngày sau thời tiết sẽ vẫn thế. Chưa bao giờ chúng tôi lại mong những ngày nắng như vậy…
< Những chiếc lán cạnh suối.
Thức dậy ở Cẩm Thủy, Thanh Hóa, sau đêm đầu tiên mệt mỏi đánh dài những chiếc đèn pha trên đường. Không khí trong lành nhẹ dịu, tôi hít một hơi dài khoan khoái nhìn mây vờn núi và những cây phong lan còn đẫm sương.Những chiếc xe vừa chuyển bánh trời lại đổ mưa. Mưa quất vào mặt, vào mắt cay cay xè. Đi được 20km chúng tôi phải dừng xe vì cái lạnh đã ngấm vào cơ thể. Ngồi nghỉ uống chén trà trong quán nói chuyện với bác chủ quán, chúng tôi biết được mưa khiến nhiều phố đang ngập. Cơn mưa rất có thể sẽ kéo dài vì vậy chúng tôi quyết định lại lên đường.
< Bắt cá trên suối.
Hết mưa lại nắng, rồi chúng tôi cũng đến Con Cuông. Cả đoàn vẫn bộ áo mưa trên người. Thác Kèm là nơi đầu tiên chúng tôi ghé thăm thuộc vườn quốc gia Pù Mát. Dưới chân thác quây thành một vũng rộng nên người dân quanh vùng thường lên đây để được ngâm mình dưới dòng nước mát lạnh. Thác Kèm làm tôi nhớ đến câu thơ:“Mời em về Pù Mát
Thăm thác Kèm ngang trời”...
Tiếc rằng, chúng tôi đã không được tắm dưới thác như mong đợi vì mấy ngày trời mưa nước từ trên thác đổ xuống quá mạnh và lạnh. Cả nhóm chỉ còn biết đứng đó, bùi ngùi nhìn rồi quay trở lại lán.Lán chúng tôi ở nằm trong một quán nhỏ gồm ba chiếc dựng ngay bên suối, cách đường lên thác gần 500m, để khách ghé thăm có thể ở đó ăn, nghỉ. Ngồi trong lán, tôi thấy hai người đàn ông đang cầm lưới đi bắt cá. Mát là loại cá đặc sản nơi đây, có lẽ vì thế rừng quốc gia này mang tên Pù Mát?
< Leo những sợi dây leo rừng.
Những con cá Mát to chỉ bằng ngón tay mới bắt được kẹp vào các thanh tre và nướng vàng, thơm phức làm ai cũng thấy đói. Tôi quay lại lán vừa lúc các món ăn đã được anh Thái, chủ quán, tài tình chế biến và dọn sẵn. Cả nhóm thưởng thức gà nướng, nộm và xôi dừa giữa tiếng suối chảy róc rách và khí rừng mát rượi.
Ngày thứ hai trôi đi trong tiếc nuối. Thời tiết cứ thay đổi bất thường. Trước khi đi ngủ tôi nhìn về đám mây phía xa. Ngày mới tới. Đám mây đen vẫn cứ lởn vởn đằng xa, tôi e ngại nghĩ đến hình ảnh mưa rào và dông như dự báo thời tiết.
Nhưng khi đến gần Môn Sơn nắng rải đều trên những cánh đồng lúa. Thuê một chiếc thuyền, chúng tôi ngược dòng sông Giăng và sung sướng nhìn nắng reo ca nhảy lúa trên những thửa ruộng tươi tốt.
< Đập Phà Lài.
Dòng nước xanh ngắt phản chiếu màu nắng vàng tươi mới. Những ngôi nhà nổi trên sông dường như cũng đang dập dềnh chào đón. Bản Co Phạt cũng rạng ngời trong nắng. Trẻ em nô đùa, bì bõm nghịch nước dưới đập Phà Lài đang lững lờ chảy.
Thuyền chở chúng tôi lên một góc của cánh rừng, nơi cả nhóm sẽ ăn trưa và hẹn người lái thuyền quay lại. Trong không gian yên tĩnh của sông và của rừng chỉ còn tiếng máy nổ đẩy chiếc thuyền ra xa bờ.
< Cá Mát - đặc sản sông Giăng.
Chúng tôi đã chuẩn bị những vật dụng cần thiết để tự chuẩn bị bữa trưa. Than hoa được đốt bằng đèn khò, gắn với bình ga du lịch. Thịt bò được xiên và quay đều trên đống than. Anh Lộc, "bếp trưởng" phụ trách việc nấu nướng. Vài người khác thích thú leo lên những dây leo, cô gái duy nhất trong đoàn cất tiếng hát bên tảng đá cạnh sông. Chúng tôi hòa mình giữa thiên nhiên, giữa rừng Co Phạt bên dòng sông Giăng xanh ngắt.
< Tận hưởng bữa trưa giữa rừng.
Trở về, tôi vẫn luyến tiếc vì vẫn chưa thể ngủ đêm trong lán giữa rừng để có thể nghe tiếng suối chảy, để có thể tận mắt thấy voi về.
Trở về, tôi thầm hẹn một ngày trở lại mang theo cần câu vắt vẻo trên mỏm đá, ngồi trên thuyền đi vào bản người Đan Lai. Với nơi ấy, tôi lại hẹn một ngày quay lại…
Du lịch, GO! - Theo TTO
< Đi thuyền trên sông Giăng.
Hà Nội những ngày trước chuyến đi toàn mưa, nhìn mưa rơi mà lòng buồn đến hoang hoải. Chỉ đến khi gặp mặt các thành viên trong chuyến đi để bàn về lộ trình ngày mai tôi mới nghĩ đến một điều có thể phá hỏng cả chuyến đi: Mưa - nếu Pù Mát mà mưa thì...
< Nhà nổi trên sông Giăng.
Hà Nội những ngày trước chuyến đi toàn mưa, nhìn mưa rơi mà lòng buồn đến hoang hoải. Chỉ đến khi gặp mặt các thành viên trong chuyến đi để bàn về lộ trình ngày mai tôi mới nghĩ đến một điều có thể phá hỏng cả chuyến đi:
Mưa - nếu Pù Mát mà mưa thì mọi thứ sẽ chìm trong... buồn! Tôi lên mạng xem thông tin dự báo thời tiết Nghệ An những ngày sắp tới. "Mưa", cứ hết mưa lại "mưa rào và dông”... Có vẻ như thời tiết đã không ủng hộ nhưng rồi chúng tôi vẫn lên đường.
< Thác Kèm.
Buổi sáng ngày chúng tôi lên đường trời nắng vàng rực rỡ. Vậy là tôi cho mình cái quyền được hi vọng về một chuyến đi với đầy ắp những hình ảnh đẹp đẽ trong nắng. Nhưng đến chiều, trời mưa như trút nước. Mưa xối đất, xối cát.
Đến giờ hẹn, các thành viên chui mình trong bộ quần áo mưa kín mít, balô gọn gàng trong những túi nilông to. Bốn chiếc xe lầm lũi đi trong mưa.Rời Hà Nội chừng 30km chúng tôi đến Xuân Mai để bắt đầu những km đầu tiên trên đường mòn Hồ Chí Minh. Trời tạnh mưa khi chúng tôi dừng lại để ăn chút xíu cho bữa tối muộn. Ai cũng hi vọng những ngày sau thời tiết sẽ vẫn thế. Chưa bao giờ chúng tôi lại mong những ngày nắng như vậy…
< Những chiếc lán cạnh suối.
Thức dậy ở Cẩm Thủy, Thanh Hóa, sau đêm đầu tiên mệt mỏi đánh dài những chiếc đèn pha trên đường. Không khí trong lành nhẹ dịu, tôi hít một hơi dài khoan khoái nhìn mây vờn núi và những cây phong lan còn đẫm sương.Những chiếc xe vừa chuyển bánh trời lại đổ mưa. Mưa quất vào mặt, vào mắt cay cay xè. Đi được 20km chúng tôi phải dừng xe vì cái lạnh đã ngấm vào cơ thể. Ngồi nghỉ uống chén trà trong quán nói chuyện với bác chủ quán, chúng tôi biết được mưa khiến nhiều phố đang ngập. Cơn mưa rất có thể sẽ kéo dài vì vậy chúng tôi quyết định lại lên đường.
< Bắt cá trên suối.
Hết mưa lại nắng, rồi chúng tôi cũng đến Con Cuông. Cả đoàn vẫn bộ áo mưa trên người. Thác Kèm là nơi đầu tiên chúng tôi ghé thăm thuộc vườn quốc gia Pù Mát. Dưới chân thác quây thành một vũng rộng nên người dân quanh vùng thường lên đây để được ngâm mình dưới dòng nước mát lạnh. Thác Kèm làm tôi nhớ đến câu thơ:“Mời em về Pù Mát
Thăm thác Kèm ngang trời”...
Tiếc rằng, chúng tôi đã không được tắm dưới thác như mong đợi vì mấy ngày trời mưa nước từ trên thác đổ xuống quá mạnh và lạnh. Cả nhóm chỉ còn biết đứng đó, bùi ngùi nhìn rồi quay trở lại lán.Lán chúng tôi ở nằm trong một quán nhỏ gồm ba chiếc dựng ngay bên suối, cách đường lên thác gần 500m, để khách ghé thăm có thể ở đó ăn, nghỉ. Ngồi trong lán, tôi thấy hai người đàn ông đang cầm lưới đi bắt cá. Mát là loại cá đặc sản nơi đây, có lẽ vì thế rừng quốc gia này mang tên Pù Mát?
< Leo những sợi dây leo rừng.
Những con cá Mát to chỉ bằng ngón tay mới bắt được kẹp vào các thanh tre và nướng vàng, thơm phức làm ai cũng thấy đói. Tôi quay lại lán vừa lúc các món ăn đã được anh Thái, chủ quán, tài tình chế biến và dọn sẵn. Cả nhóm thưởng thức gà nướng, nộm và xôi dừa giữa tiếng suối chảy róc rách và khí rừng mát rượi.
Ngày thứ hai trôi đi trong tiếc nuối. Thời tiết cứ thay đổi bất thường. Trước khi đi ngủ tôi nhìn về đám mây phía xa. Ngày mới tới. Đám mây đen vẫn cứ lởn vởn đằng xa, tôi e ngại nghĩ đến hình ảnh mưa rào và dông như dự báo thời tiết.
Nhưng khi đến gần Môn Sơn nắng rải đều trên những cánh đồng lúa. Thuê một chiếc thuyền, chúng tôi ngược dòng sông Giăng và sung sướng nhìn nắng reo ca nhảy lúa trên những thửa ruộng tươi tốt.
< Đập Phà Lài.
Dòng nước xanh ngắt phản chiếu màu nắng vàng tươi mới. Những ngôi nhà nổi trên sông dường như cũng đang dập dềnh chào đón. Bản Co Phạt cũng rạng ngời trong nắng. Trẻ em nô đùa, bì bõm nghịch nước dưới đập Phà Lài đang lững lờ chảy.
Thuyền chở chúng tôi lên một góc của cánh rừng, nơi cả nhóm sẽ ăn trưa và hẹn người lái thuyền quay lại. Trong không gian yên tĩnh của sông và của rừng chỉ còn tiếng máy nổ đẩy chiếc thuyền ra xa bờ.
< Cá Mát - đặc sản sông Giăng.
Chúng tôi đã chuẩn bị những vật dụng cần thiết để tự chuẩn bị bữa trưa. Than hoa được đốt bằng đèn khò, gắn với bình ga du lịch. Thịt bò được xiên và quay đều trên đống than. Anh Lộc, "bếp trưởng" phụ trách việc nấu nướng. Vài người khác thích thú leo lên những dây leo, cô gái duy nhất trong đoàn cất tiếng hát bên tảng đá cạnh sông. Chúng tôi hòa mình giữa thiên nhiên, giữa rừng Co Phạt bên dòng sông Giăng xanh ngắt.
< Tận hưởng bữa trưa giữa rừng.
Trở về, tôi vẫn luyến tiếc vì vẫn chưa thể ngủ đêm trong lán giữa rừng để có thể nghe tiếng suối chảy, để có thể tận mắt thấy voi về.
Trở về, tôi thầm hẹn một ngày trở lại mang theo cần câu vắt vẻo trên mỏm đá, ngồi trên thuyền đi vào bản người Đan Lai. Với nơi ấy, tôi lại hẹn một ngày quay lại…
Du lịch, GO! - Theo TTO
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012
Từ Vạn Giã: gió biển, mưa dầm lên Đạ Sar (P4)
(Tiếp theo)
Tạm chưa ghé vịnh Vũng Rô (nơi gắn liền với chiến công huyền thoại của những con tàu không số), mình vẫn chạy thẳng đi Bãi Môn, Mũi Nậy. Đoạn này chạy cắt ngang qua khu rừng cấm phía Bắc đèo Cả là rừng Suối Trai và gò Thì Thùng, nơi ghi lại chứng tích chiến trường của nhân dân Phú Yên.
< Bắt đầu vào đoạn đường cắt ngang khu rừng cấm đèo Cả.
Rừng cấm Bắc đèo Cả thuộc xã Hòa Xuân Nam và Hòa Tâm, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên, cách thành phố Tuy Hòa khoảng 30km về phía Nam. Đây được coi là điểm du lịch sinh thái và leo núi lý tưởng của tỉnh Phú Yên.
< Đường Phước Tân - Bãi Ngà có vài đoạn hư hỏng nhưng đều được vá cẩn thận.
Khu rừng cấm Bắc đèo Cả có hệ động thực vật phong phú. Theo thống kê của ngành Kiểm lâm, khu rừng cấm Bắc Đèo Cả với diện tích tự nhiên khoảng 8.780ha đang bảo tồn hàng trăm loài động thực vật, trong đó có những loài đặc hữu và quí hiếm.
< Mép trái được vá có màu đậm hơn nhưng vẫn láng o, hai bên rừng núi bạt ngàn.
Rừng có những cây gỗ quý và đặc trưng như chò, trâm, dẻ, cà ná, cẩm, thị. Động vật có các loài thú như trĩ sao, khỉ mặt đỏ, gấu ngựa, gấu chó, tê tê, báo hoa, nhím, khỉ, sóc và nhiều loài chim.
Nằm trong địa phận rừng cấm Bắc đèo Cả còn có ngọn núi Đá Bia cao 706m, là địa điểm khá lý tưởng cho loại hình du lịch thể thao leo núi.
Du khách có thể leo lên đỉnh núi Đá Bia theo lối mòn dài khoảng 2,2km. Từ trên đỉnh núi, du khách sẽ nhìn thấy toàn cảnh vùng đất Phú Yên như một bức tranh sơn thủy đầy màu sắc với những đồng lúa trải dài miên man, những cánh rừng, eo biển, vịnh, đảo xanh ngút ngàn tầm mắt.
< Sắp đến bãi Môn rồi, phía xa xa là con đường lên đèn biển Đại Lãnh (lúc này mình chắc là đoán vậy).
Với tài nguyên thiên nhiên phong phú, khí hậu trong lành, mát mẻ, khu rừng cấm Bắc đèo Cả đang ngày càng thu hút du khách trong và ngoài nước đến tham quan, thưởng ngoạn.
< Gặp ngã 3, bọn mình rẽ phải vào Bãi Môn.
Phú Yên còn có danh thắng Bãi Môn – Mũi Đại Lãnh thuộc địa phận thôn Đồng Bé, xã Hoà Tâm, huyện Đông Hoà, tỉnh Phú Yên), cách thành phố Tuy Hoà (Phú Yên) khoảng 35km về phía đông nam.
Đây là nơi hội tụ nhiều nét đẹp của thiên nhiên với rừng, biển, suối và núi đồi. Nơi đây còn có ngọn hải đăng tỏa sáng hàng đêm giúp tàu thuyền qua lại trên biển và vào vịnh Vũng Rô.
< Trước kia, bên trái có chái nhà của ông Mười. Ông giữ xe và là quán ăn cho những khách lên hải đăng hay ra tắm biển. Nay thì chái nhà trên tan tác rồi, ông dựng căn mới kiên cố hơn bên phải và vẫn kinh doanh như cũ.
Có một chiếc tắc xi đậu mé trái cùng tài xế, có lẽ chở khách lên tham quan hải đăng Mũi Điện.
< Cầu mũi Điện với chiều rộng 2m4 vừa được xây dựng cùng con đường xi măng dẫn lên hải đăng và mũi 'cực Đông' cũ (lúc người ta chưa so sánh với Mũi Đôi - điểm cực chính xác bây giờ). Cầu và đường giúp khách tham quan thuận tiện hơn với giá 10k/người.
Cầu có cây ngáng ngang, có khóa - tránh cho các xe chạy thẳng vào. Phía dốc trên vừa là đường (chắc dành cho nhân viên hải đăng), còn hai mép bên là bậc thang bộ hành.
< Định đẩy xe vào nhà ông Mười để gửi nhưng 'nửa kia' không ưng. Theo ý kiến nhiều người đi trước: có khen lẫn chê... nhưng lời phê phán mà mình nhớ nhất là vụ một đoàn đến nơi, gởi xe, đặt bữa và theo lối mòn lên hải đăng. Ông liền kêu con đi theo, đến khi nhóm bạn này về thì tính cả tiền 'dẫn đường' và linh tinh nhiều thứ khác...
Vứt xe đại ở đó thì không ngại mất xế, chỉ ngại... 'khủng bố' và 'bốc hơi' bộ vá - ống bơm đạp (do sẽ có người 'không ưa). Vậy thì một mình đi vô trong, hướng về phía biển.
< Đoạn đường láng nhựa vào được tầm trăm mét thì mất tăm...
Du khách có thể đến Bãi Môn – Mũi Đại Lãnh bằng hai cách: Từ thành phố Tuy Hòa, theo quốc lộ 1A khoảng 23km về phía đông nam hoặc từ thành phố Nha Trang, theo quốc lộ 1A khoảng 100km về phía đông bắc, du khách sẽ tới lưng chừng đèo Cả...
< Thì ra con đường nhựa rộng lớn bị lở mất sạch: thiên nhiên thật dữ đội!
Tiếp tục theo con đường Phước Tân – bãi Ngà và xuyên qua những rừng dừa bạt ngàn khoảng 12km, sẽ đến Mũi Đại Lãnh. Mũi Đại Lãnh được tạo ra nhờ dãy núi Đại Lãnh – một nhánh của dãy Trường Sơn, đâm ra biển Đông.
< Mình đi theo dòng suối nước ngọt gợn sóng lăng tăng chảy thẳng ra biển. Con suối này bắt nguồn từ rừng cấm đèo Cả, nước trong veo... chảy êm đềm.
< Dòng nước vặn vẹo uốn khúc lúc to lúc bé, điểm xuyến với các bờ cỏ xanh rì...
Mũi Đại Lãnh do một tướng người Pháp tên là Varella phát hiện ra vào cuối thế kỷ 19. Varella đã nhận thấy vai trò quan trọng của Mũi Đại Lãnh trên hải đồ quốc tế. Chính vì vậy, trên bản đồ cũ nó được gọi là Cap Varella (Mũi Varella). Điểm đặc biệt của Mũi Đại Lãnh là trông nó như một ngọn núi lại như một hòn đảo vì có một con suối nước ngọt tách nó ra khỏi đất liền nhưng thực chất nó lại liền đất liền.
< Có lẽ sau khi vùng vẫy dưới biển, du khách có thể tắm lại nước ngọt tại nơi đây để giũ bỏ vị mặn. Vậy nhưng mình cho rằng biển bãi Môn sẽ lợ chứ không quá mặn do hòa trộn một phần nước ngọt rồi.
< Và biển bãi Môn đây, trên đỉnh núi đá nhô ra biển là hải đăng Đại Lãnh.
Phong cảnh ở núi Đại Lãnh từ xưa đã được liệt vào hàng những danh lam thắng cảnh đẹp của Việt Nam.
Năm 1836, vua Minh Mạng đã cho thể hiện hình tượng núi Đại Lãnh vào Tuyên đỉnh – một trong 9 chiếc đỉnh đồng đặt tại Thế Miếu trong đại nội Kinh thành Huế (Thừa Thiên – Huế). Năm 1853, dưới triều vua Tự Đức, Đại Lãnh có tên trong từ điển quốc gia do triều đình biên soạn.
< Còn đây là phía trái bãi biển: bãi cát vàng sáng, sạch và lài - một chốn vùng vẫy thật lý tưởng.
Trên vách núi còn dấu tích các vạt đá: đây là do xe ủi dọn đá lở từ núi trong mùa mưa bão vừa qua.
Người dân địa phương còn gọi Mũi Đại Lãnh là Mũi Điện, vì trên đỉnh có ngọn hải đăng cao khoảng 26m, ở độ cao hơn 100m so với mặt nước biển và có thể phát tín hiệu ánh sáng đi xa 27 hải lý.
< Biển vắng lặng, không bóng người ngoài mình cùng những dấu chân cũng của chính mình.
Tiếc là không có phương tiện gì liên lạc để gọi 'nửa kia' ra đây cùng ngắm sự thú vị của biển này.
À, hướng ra ngược gió nên cứ chúi đầu mà đi - bàn chân bạt ra chống chọi với gió: giờ trông lại những bước chân trông như lối bước kiểu chữ bát, thật xí, he he...
< Một mình giữa sóng biển giạt dào, mình bấm tấm ảnh nữa rồi xoay người trở vô. Phải chi cứ 'lỳ đòn' gửi xe, chắc hai đứa sẽ ở đây đến chập tối mới về.
Thiên nhiên đẹp quá!
Ngọn hải đăng có hình trụ tròn với đường kính trung bình gần 5m, bên trong trụ được lắp đặt 108 bậc cầu thang xoắn ốc bằng gỗ lên tận đỉnh. Đây là một trong 8 ngọn hải đăng có niên đại trên 100 năm trong tổng số 79 ngọn hải đăng đang hoạt động tại nước ta.
< Đường ra phẻ hơn do xuôi gió, vậy là chân bước nhanh...
Ngọn hải đăng được người Pháp xây dựng vào năm 1890 với mục đích định hướng cho tàu thuyền hoạt động trên biển và vào vịnh Vũng Rô. Ngọn đèn biển hoạt động được 55 năm thì ngừng và đến năm 1961, nó được chính quyền Sài Gòn trước đây khôi phục hoạt động trở lại. Tuy nhiên, ngọn hải đăng hoạt động chưa được bao lâu thì phải tạm dừng bởi Mũi Đại Lãnh nằm trong khu vực căn cứ Miền Đông của cách mạng, là hành lang đón các con tàu không số...
< Mé núi, dòng suối nước ngọt vẫn lặng lờ chảy. Có tiếng kêu của loài vật nào đó cứ chiu chích trong kia...
Trên triền núi, thấp thoáng bóng con đường mới dẫn lên hải đăng - Năm trước thì đường này vẫn còn là lối mòn... và là một trong hai lối lên đỉnh.
< Mặt đường nhựa phía trên kia. Nhìn kỹ: thì ra con đường bị cuốn phăng do dòng lũ từ mé núi bên phải đổ xuống.
... Để ngăn chặn tuyến đường tiếp tế trên biển của cách mạng vào Vũng Rô, Mỹ đã ném bom dày đặc vào núi rừng khu vực vịnh Vũng Rô, phá hủy cả trạm hải đăng. Tháng 8/1996, Nhà nước đã cho sửa chữa, tu bổ và ngọn hải đăng chính thức hoạt động trở lại vào năm 1997.
< Mình trèo lên mặt đường và hướng trở ra phía ngoài. Nhiều đoạn, mặt nhựa đường bị cát cùng cỏ dại lấp đầy.
Dưới chân Mũi Đại Lãnh là Bãi Môn. Đây là một bãi biển vẫn còn khá hoang sơ, có hình vầng trăng khuyết với đường bờ biển dài khoảng 400m, độ dốc thoai thoải, cát trắng mịn, nước trong vắt như pha lê. Ở phía tây của Bãi Môn có một con suối nước ngọt. Sau khi len lỏi qua nhiều vách đá và khu rừng nguyên sinh Bắc Đèo Cả, con suối này chảy ngang qua bãi tắm rồi đổ ra đại dương mênh mông.
< Gác chắn ngang: cái này chắc chắn "Made in ông Mười". Có vẻ như đây là 'vùng đất của ông', nếu không chặn lại - xe cứ chạy ra tận bãi biển thì khoản thu nhập từ việc giữ xe và linh tinh lặt vặt khác sẽ... thất thu?
Mình không thích cái chuyện ép buộc này, biển không là tài sản riêng của ai cả, biển là tài sản của tổ quốc và nhân dân!
< Một đôi lúc trời chuyển mây đen vẫn vũ, vậy nhưng không có mưa. Đây là điều may mắn.
Sự phối hợp tinh tế giữa thiên nhiên và con người tại Mũi Đại Lãnh – Bãi Môn đã tạo nên một quần thể danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp được nhiều tạp chí trong nước và quốc tế biết đến, thực sự là tài sản quý giá của tỉnh Phú Yên.
< 'Nửa kia' vẫn chờ bên đầu cầu tựa như 'hòn vọng phu'. Chiều về nhanh, bóng nắng đã sắp khuất sau các triền núi.
Chuẩn bị về thì thấy người đàn ông chở con chạy vào (có lẽ người địa phương). Anh ta cua sát mép rìa chắn 'Made in ông Mười' và chạy tít vô trong, hướng biển. Vậy là sau này: mình cũng sẽ như vậy chứ không gửi xe nếu không cần thiết. Không tiếc ít tiền: mớ quà bà xã mang theo tặng trẻ em dân tộc còn đáng giá hơn mấy chục lần phần tiền gởi xe nhưng chi phải xác đáng.
< Bọn mình lên xe, chạy trở ra ngã 3 rồi chạy tiếp con đường ven biển.
Khúc này, nhìn xuống phía dưới thấy cây cầu Mũi Điện và con đường dẫn lên hải đăng men theo triền núi.
< Chạy ngang qua một công trình gì đó, nơi người ta đang bạt núi tạo mặt bằng.
< Nhìn xuống thấy bãi Môn, xa hơn - trên đỉnh đồi là ngọn hải đăng Đại Lãnh cao vút. Mờ mờ ảo ảo cảnh vật từ xa trông như một lớp sương mù mỏng, mùa này như vậy đấy.
Tháng 8/2008, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ra Quyết định số 67/2008/QĐ-BVHTTDL, xếp hạng danh lam thắng cảnh Bãi Môn – Mũi Đại Lãnh (Mũi Điện) là di tích cấp Quốc gia.
< Bà xã chộp đây, xem ra còn đẹp hơn ảnh của mình dù màu kém hơn.
Bãi Môn đẹp, đẹp như chốn thần tiên. Chỉ giảm điểm đôi chút do có người 'cát cứ', thế thôi.
< Chiếc xe vạn dặm với baga phía sau chứa đồ sửa xe và cái bơm đạp... dành cho những tình huống bất ngờ.
Du khách đến với Bãi Môn – Mũi Đại Lãnh, không chỉ được tham quan, chiêm ngưỡng cảnh đẹp, tham gia các trò chơi trên biển mà còn được thưởng thức các món hải sản biển như: tôm, cua, cá, mực, hàu…
< Rất nhiều đoạn, vách núi vẫn còn tàn tích của những lần đá lở chắn ngang đường. Bạn nhìn thanh sắt bảo vệ xe bên taluy dương nhiều chỗ bẹp dúm vì đá lăn từ núi. Vách trái nham nhở, đá lăn một phát là 'phượt cũng tèo'.
< Ngắm nghía cho thỏa rồi lại đi, thích nhất cái nước biển một màu xanh ngọc mê hoặc. Đây cũng là chổ mà người ta ủi đá lở lấp đường khi sạt lở.
Đặc biệt, du khách sẽ có dịp cùng những ngư dân đi săn cá chình biển – một loài cá biển rất ngon mà người dân nơi đây vẫn thường gọi là loài “thuồng luồng đại dương” và tận hưởng hai dòng nước mát ngọt – mặn đan xen.
< Chạy một khoảng rồi lại dừng, bạn biết nơi này không? Đây là Mũi Nậy: điểm cuối cùng còn nhìn thấy thấp thoáng bãi Môn.
Chốn ni cũng có bãi đậu xe khá rộng nhưng chỉ có bọn mình - Một mình một cõi...
Còn tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!
Tạm chưa ghé vịnh Vũng Rô (nơi gắn liền với chiến công huyền thoại của những con tàu không số), mình vẫn chạy thẳng đi Bãi Môn, Mũi Nậy. Đoạn này chạy cắt ngang qua khu rừng cấm phía Bắc đèo Cả là rừng Suối Trai và gò Thì Thùng, nơi ghi lại chứng tích chiến trường của nhân dân Phú Yên.
< Bắt đầu vào đoạn đường cắt ngang khu rừng cấm đèo Cả.
Rừng cấm Bắc đèo Cả thuộc xã Hòa Xuân Nam và Hòa Tâm, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên, cách thành phố Tuy Hòa khoảng 30km về phía Nam. Đây được coi là điểm du lịch sinh thái và leo núi lý tưởng của tỉnh Phú Yên.
< Đường Phước Tân - Bãi Ngà có vài đoạn hư hỏng nhưng đều được vá cẩn thận.
Khu rừng cấm Bắc đèo Cả có hệ động thực vật phong phú. Theo thống kê của ngành Kiểm lâm, khu rừng cấm Bắc Đèo Cả với diện tích tự nhiên khoảng 8.780ha đang bảo tồn hàng trăm loài động thực vật, trong đó có những loài đặc hữu và quí hiếm.
< Mép trái được vá có màu đậm hơn nhưng vẫn láng o, hai bên rừng núi bạt ngàn.
Rừng có những cây gỗ quý và đặc trưng như chò, trâm, dẻ, cà ná, cẩm, thị. Động vật có các loài thú như trĩ sao, khỉ mặt đỏ, gấu ngựa, gấu chó, tê tê, báo hoa, nhím, khỉ, sóc và nhiều loài chim.
Nằm trong địa phận rừng cấm Bắc đèo Cả còn có ngọn núi Đá Bia cao 706m, là địa điểm khá lý tưởng cho loại hình du lịch thể thao leo núi.
Du khách có thể leo lên đỉnh núi Đá Bia theo lối mòn dài khoảng 2,2km. Từ trên đỉnh núi, du khách sẽ nhìn thấy toàn cảnh vùng đất Phú Yên như một bức tranh sơn thủy đầy màu sắc với những đồng lúa trải dài miên man, những cánh rừng, eo biển, vịnh, đảo xanh ngút ngàn tầm mắt.
< Sắp đến bãi Môn rồi, phía xa xa là con đường lên đèn biển Đại Lãnh (lúc này mình chắc là đoán vậy).
Với tài nguyên thiên nhiên phong phú, khí hậu trong lành, mát mẻ, khu rừng cấm Bắc đèo Cả đang ngày càng thu hút du khách trong và ngoài nước đến tham quan, thưởng ngoạn.
< Gặp ngã 3, bọn mình rẽ phải vào Bãi Môn.
Phú Yên còn có danh thắng Bãi Môn – Mũi Đại Lãnh thuộc địa phận thôn Đồng Bé, xã Hoà Tâm, huyện Đông Hoà, tỉnh Phú Yên), cách thành phố Tuy Hoà (Phú Yên) khoảng 35km về phía đông nam.
Đây là nơi hội tụ nhiều nét đẹp của thiên nhiên với rừng, biển, suối và núi đồi. Nơi đây còn có ngọn hải đăng tỏa sáng hàng đêm giúp tàu thuyền qua lại trên biển và vào vịnh Vũng Rô.
< Trước kia, bên trái có chái nhà của ông Mười. Ông giữ xe và là quán ăn cho những khách lên hải đăng hay ra tắm biển. Nay thì chái nhà trên tan tác rồi, ông dựng căn mới kiên cố hơn bên phải và vẫn kinh doanh như cũ.
Có một chiếc tắc xi đậu mé trái cùng tài xế, có lẽ chở khách lên tham quan hải đăng Mũi Điện.
< Cầu mũi Điện với chiều rộng 2m4 vừa được xây dựng cùng con đường xi măng dẫn lên hải đăng và mũi 'cực Đông' cũ (lúc người ta chưa so sánh với Mũi Đôi - điểm cực chính xác bây giờ). Cầu và đường giúp khách tham quan thuận tiện hơn với giá 10k/người.
Cầu có cây ngáng ngang, có khóa - tránh cho các xe chạy thẳng vào. Phía dốc trên vừa là đường (chắc dành cho nhân viên hải đăng), còn hai mép bên là bậc thang bộ hành.
< Định đẩy xe vào nhà ông Mười để gửi nhưng 'nửa kia' không ưng. Theo ý kiến nhiều người đi trước: có khen lẫn chê... nhưng lời phê phán mà mình nhớ nhất là vụ một đoàn đến nơi, gởi xe, đặt bữa và theo lối mòn lên hải đăng. Ông liền kêu con đi theo, đến khi nhóm bạn này về thì tính cả tiền 'dẫn đường' và linh tinh nhiều thứ khác...
Vứt xe đại ở đó thì không ngại mất xế, chỉ ngại... 'khủng bố' và 'bốc hơi' bộ vá - ống bơm đạp (do sẽ có người 'không ưa). Vậy thì một mình đi vô trong, hướng về phía biển.
< Đoạn đường láng nhựa vào được tầm trăm mét thì mất tăm...
Du khách có thể đến Bãi Môn – Mũi Đại Lãnh bằng hai cách: Từ thành phố Tuy Hòa, theo quốc lộ 1A khoảng 23km về phía đông nam hoặc từ thành phố Nha Trang, theo quốc lộ 1A khoảng 100km về phía đông bắc, du khách sẽ tới lưng chừng đèo Cả...
< Thì ra con đường nhựa rộng lớn bị lở mất sạch: thiên nhiên thật dữ đội!
Tiếp tục theo con đường Phước Tân – bãi Ngà và xuyên qua những rừng dừa bạt ngàn khoảng 12km, sẽ đến Mũi Đại Lãnh. Mũi Đại Lãnh được tạo ra nhờ dãy núi Đại Lãnh – một nhánh của dãy Trường Sơn, đâm ra biển Đông.
< Mình đi theo dòng suối nước ngọt gợn sóng lăng tăng chảy thẳng ra biển. Con suối này bắt nguồn từ rừng cấm đèo Cả, nước trong veo... chảy êm đềm.
< Dòng nước vặn vẹo uốn khúc lúc to lúc bé, điểm xuyến với các bờ cỏ xanh rì...
Mũi Đại Lãnh do một tướng người Pháp tên là Varella phát hiện ra vào cuối thế kỷ 19. Varella đã nhận thấy vai trò quan trọng của Mũi Đại Lãnh trên hải đồ quốc tế. Chính vì vậy, trên bản đồ cũ nó được gọi là Cap Varella (Mũi Varella). Điểm đặc biệt của Mũi Đại Lãnh là trông nó như một ngọn núi lại như một hòn đảo vì có một con suối nước ngọt tách nó ra khỏi đất liền nhưng thực chất nó lại liền đất liền.
< Có lẽ sau khi vùng vẫy dưới biển, du khách có thể tắm lại nước ngọt tại nơi đây để giũ bỏ vị mặn. Vậy nhưng mình cho rằng biển bãi Môn sẽ lợ chứ không quá mặn do hòa trộn một phần nước ngọt rồi.
< Và biển bãi Môn đây, trên đỉnh núi đá nhô ra biển là hải đăng Đại Lãnh.
Phong cảnh ở núi Đại Lãnh từ xưa đã được liệt vào hàng những danh lam thắng cảnh đẹp của Việt Nam.
Năm 1836, vua Minh Mạng đã cho thể hiện hình tượng núi Đại Lãnh vào Tuyên đỉnh – một trong 9 chiếc đỉnh đồng đặt tại Thế Miếu trong đại nội Kinh thành Huế (Thừa Thiên – Huế). Năm 1853, dưới triều vua Tự Đức, Đại Lãnh có tên trong từ điển quốc gia do triều đình biên soạn.
< Còn đây là phía trái bãi biển: bãi cát vàng sáng, sạch và lài - một chốn vùng vẫy thật lý tưởng.
Trên vách núi còn dấu tích các vạt đá: đây là do xe ủi dọn đá lở từ núi trong mùa mưa bão vừa qua.
Người dân địa phương còn gọi Mũi Đại Lãnh là Mũi Điện, vì trên đỉnh có ngọn hải đăng cao khoảng 26m, ở độ cao hơn 100m so với mặt nước biển và có thể phát tín hiệu ánh sáng đi xa 27 hải lý.
< Biển vắng lặng, không bóng người ngoài mình cùng những dấu chân cũng của chính mình.
Tiếc là không có phương tiện gì liên lạc để gọi 'nửa kia' ra đây cùng ngắm sự thú vị của biển này.
À, hướng ra ngược gió nên cứ chúi đầu mà đi - bàn chân bạt ra chống chọi với gió: giờ trông lại những bước chân trông như lối bước kiểu chữ bát, thật xí, he he...
< Một mình giữa sóng biển giạt dào, mình bấm tấm ảnh nữa rồi xoay người trở vô. Phải chi cứ 'lỳ đòn' gửi xe, chắc hai đứa sẽ ở đây đến chập tối mới về.
Thiên nhiên đẹp quá!
Ngọn hải đăng có hình trụ tròn với đường kính trung bình gần 5m, bên trong trụ được lắp đặt 108 bậc cầu thang xoắn ốc bằng gỗ lên tận đỉnh. Đây là một trong 8 ngọn hải đăng có niên đại trên 100 năm trong tổng số 79 ngọn hải đăng đang hoạt động tại nước ta.
< Đường ra phẻ hơn do xuôi gió, vậy là chân bước nhanh...
Ngọn hải đăng được người Pháp xây dựng vào năm 1890 với mục đích định hướng cho tàu thuyền hoạt động trên biển và vào vịnh Vũng Rô. Ngọn đèn biển hoạt động được 55 năm thì ngừng và đến năm 1961, nó được chính quyền Sài Gòn trước đây khôi phục hoạt động trở lại. Tuy nhiên, ngọn hải đăng hoạt động chưa được bao lâu thì phải tạm dừng bởi Mũi Đại Lãnh nằm trong khu vực căn cứ Miền Đông của cách mạng, là hành lang đón các con tàu không số...
< Mé núi, dòng suối nước ngọt vẫn lặng lờ chảy. Có tiếng kêu của loài vật nào đó cứ chiu chích trong kia...
Trên triền núi, thấp thoáng bóng con đường mới dẫn lên hải đăng - Năm trước thì đường này vẫn còn là lối mòn... và là một trong hai lối lên đỉnh.
< Mặt đường nhựa phía trên kia. Nhìn kỹ: thì ra con đường bị cuốn phăng do dòng lũ từ mé núi bên phải đổ xuống.
... Để ngăn chặn tuyến đường tiếp tế trên biển của cách mạng vào Vũng Rô, Mỹ đã ném bom dày đặc vào núi rừng khu vực vịnh Vũng Rô, phá hủy cả trạm hải đăng. Tháng 8/1996, Nhà nước đã cho sửa chữa, tu bổ và ngọn hải đăng chính thức hoạt động trở lại vào năm 1997.
< Mình trèo lên mặt đường và hướng trở ra phía ngoài. Nhiều đoạn, mặt nhựa đường bị cát cùng cỏ dại lấp đầy.
Dưới chân Mũi Đại Lãnh là Bãi Môn. Đây là một bãi biển vẫn còn khá hoang sơ, có hình vầng trăng khuyết với đường bờ biển dài khoảng 400m, độ dốc thoai thoải, cát trắng mịn, nước trong vắt như pha lê. Ở phía tây của Bãi Môn có một con suối nước ngọt. Sau khi len lỏi qua nhiều vách đá và khu rừng nguyên sinh Bắc Đèo Cả, con suối này chảy ngang qua bãi tắm rồi đổ ra đại dương mênh mông.
< Gác chắn ngang: cái này chắc chắn "Made in ông Mười". Có vẻ như đây là 'vùng đất của ông', nếu không chặn lại - xe cứ chạy ra tận bãi biển thì khoản thu nhập từ việc giữ xe và linh tinh lặt vặt khác sẽ... thất thu?
Mình không thích cái chuyện ép buộc này, biển không là tài sản riêng của ai cả, biển là tài sản của tổ quốc và nhân dân!
< Một đôi lúc trời chuyển mây đen vẫn vũ, vậy nhưng không có mưa. Đây là điều may mắn.
Sự phối hợp tinh tế giữa thiên nhiên và con người tại Mũi Đại Lãnh – Bãi Môn đã tạo nên một quần thể danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp được nhiều tạp chí trong nước và quốc tế biết đến, thực sự là tài sản quý giá của tỉnh Phú Yên.
< 'Nửa kia' vẫn chờ bên đầu cầu tựa như 'hòn vọng phu'. Chiều về nhanh, bóng nắng đã sắp khuất sau các triền núi.
Chuẩn bị về thì thấy người đàn ông chở con chạy vào (có lẽ người địa phương). Anh ta cua sát mép rìa chắn 'Made in ông Mười' và chạy tít vô trong, hướng biển. Vậy là sau này: mình cũng sẽ như vậy chứ không gửi xe nếu không cần thiết. Không tiếc ít tiền: mớ quà bà xã mang theo tặng trẻ em dân tộc còn đáng giá hơn mấy chục lần phần tiền gởi xe nhưng chi phải xác đáng.
< Bọn mình lên xe, chạy trở ra ngã 3 rồi chạy tiếp con đường ven biển.
Khúc này, nhìn xuống phía dưới thấy cây cầu Mũi Điện và con đường dẫn lên hải đăng men theo triền núi.
< Chạy ngang qua một công trình gì đó, nơi người ta đang bạt núi tạo mặt bằng.
< Nhìn xuống thấy bãi Môn, xa hơn - trên đỉnh đồi là ngọn hải đăng Đại Lãnh cao vút. Mờ mờ ảo ảo cảnh vật từ xa trông như một lớp sương mù mỏng, mùa này như vậy đấy.
Tháng 8/2008, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ra Quyết định số 67/2008/QĐ-BVHTTDL, xếp hạng danh lam thắng cảnh Bãi Môn – Mũi Đại Lãnh (Mũi Điện) là di tích cấp Quốc gia.
< Bà xã chộp đây, xem ra còn đẹp hơn ảnh của mình dù màu kém hơn.
Bãi Môn đẹp, đẹp như chốn thần tiên. Chỉ giảm điểm đôi chút do có người 'cát cứ', thế thôi.
< Chiếc xe vạn dặm với baga phía sau chứa đồ sửa xe và cái bơm đạp... dành cho những tình huống bất ngờ.
Du khách đến với Bãi Môn – Mũi Đại Lãnh, không chỉ được tham quan, chiêm ngưỡng cảnh đẹp, tham gia các trò chơi trên biển mà còn được thưởng thức các món hải sản biển như: tôm, cua, cá, mực, hàu…
< Rất nhiều đoạn, vách núi vẫn còn tàn tích của những lần đá lở chắn ngang đường. Bạn nhìn thanh sắt bảo vệ xe bên taluy dương nhiều chỗ bẹp dúm vì đá lăn từ núi. Vách trái nham nhở, đá lăn một phát là 'phượt cũng tèo'.
< Ngắm nghía cho thỏa rồi lại đi, thích nhất cái nước biển một màu xanh ngọc mê hoặc. Đây cũng là chổ mà người ta ủi đá lở lấp đường khi sạt lở.
Đặc biệt, du khách sẽ có dịp cùng những ngư dân đi săn cá chình biển – một loài cá biển rất ngon mà người dân nơi đây vẫn thường gọi là loài “thuồng luồng đại dương” và tận hưởng hai dòng nước mát ngọt – mặn đan xen.
< Chạy một khoảng rồi lại dừng, bạn biết nơi này không? Đây là Mũi Nậy: điểm cuối cùng còn nhìn thấy thấp thoáng bãi Môn.
Chốn ni cũng có bãi đậu xe khá rộng nhưng chỉ có bọn mình - Một mình một cõi...
Còn tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



.jpg)

.jpg)














.jpg)
.jpg)









































