Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Cùng "ngựa sắt" xuyên Đông Dương

Là thành viên diễn đàn honda67.vn, Duyanhpt từ lâu đã ấp ủ ước mơ xuyên Đông Dương. Chuyến đi được thực hiện sau quá trình chuẩn bị khá kỹ lưỡng và mang lại những trải nghiệm phong trần khó quên...

Mong muốn cùng một vài anh em thực hiện mơ ước chinh phục xuyên Đông Dương đã lâu, nhưng cuối cùng vì nhiều lí do khác nhau nên chỉ còn lại một mình Duyanhpt đơn độc tiến về phía trước với những cung đường mới lạ. Biết con đường phía trước đầy khó khăn, nhưng sự hấp dẫn khám phá không thể cưỡng lại được, hành trang mang theo ngoài những vật dụng và đồ nghề sửa chữa, chiếc Honda CD50 đã trên 40 tuổi đời, và kinh nghiệm của những chuyến trèo đèo, lội suối, ra Bắc vào Nam trên đất mẹ Việt Nam.

Cung đường Phan Thiết - Phnom Penh

< Điểm xuất phát đầu tiên tại Phan Thiết, 3 giờ sáng.

03 giờ sáng, mọi thứ còn chìm sâu trong màn đêm. Cái cảm giác lành lạnh của mùa đông vẫn còn, tôi bắt đầu lăn bánh những km đầu tiên, những đụn cát vàng Phan Thiết mờ mờ ảo ảo trong màn sương cũng dần dần ló rạng và trải dài lác đác vài cây phi lao mọc lộn xộn không theo hàng lối. Tôi nhắm hướng Bến Cát - Bình Dương, thẳng tiến về cửa khẩu Hoa Lư.

Dọc đường đi, cái suy nghĩ lo lắng không còn nhiều nữa, thay vào đó, tôi bắt đầu để ý đến anh bạn CD50 cùng độc hành với mình có cái gì đó khác thường không để mà kịp khắc phục trước khi vào hành trình. Đến Bến Cát, tôi gặp gỡ được một số anh em cùng chơi trong hội Honda67 ở đây, uống ly cà phê chuyện trò rôm rả trước khi qua cửa khẩu Hoa Lư, quãng đường từ Phan Thiết đến cửa khẩu Hoa Lư đường không tốt lắm, trên đường xuất hiện rất nhiều ổ gà và ổ trâu.

< Bên của khẩu Hoa Lư.

Trước mặt tôi là cửa khẩu Hoa Lư quốc tế bề thế và nhìn có vẻ hiện đại. Thủ tục qua cửa khẩu Hoa Lư không khó khăn gì, tôi đứng xếp hàng phía sau và thấy mọi người làm thủ tục cũng nhanh gọn và dễ dàng, các anh công an biên phòng cửa khẩu cũng rất vui vẻ và dễ chịu, cả phần khai thủ tục phía nước bạn Campodia cũng dễ dàng. Thế là điều lo lắng nhất về chuyện đưa được xe qua cửa khẩu lại là điều dễ hơn mức tưởng tượng.

Cửa khẩu Hoa Lư - Phnom Penh

Chạy qua một cây cầu dài đến Kampong Cham, điểm dừng chân uống nước đầu tiên trên đất Campodia của tôi, cô chủ quán rất dễ thương và gần gũi như người Việt mình, và ngạc nhiên nữa là khả năng tiếng Anh của cô quá tốt. Đi tiếp đến Skun là ngã ba, một hướng đi về Siem Riep, tôi chọn hướng đi về Phnom Penh. Đến nơi, đồng hồ đã chỉ 6 giờ tối, chỉ đủ thời gian thuê khách sạn, cất đồ và nghỉ ngơi một chút trước khi bắt đầu cuộc hành trình khám phá.

< Trên đường đi từ Pattaya tới biên giới qua cửa khẩu Chong Mek, Lào.

Buổi tối, Phnom Penh không có vẻ tất bật, ồn ào như những thành phố lớn Việt Nam. Dạo quanh một vòng tìm đồ ăn tối, ở đây đồ ăn cũng nhiều thứ giống bên mình. Tôi làm một đĩa mì xào cũng giống như ở ta, cũng có mì vắt vàng xào chung với thịt bò và rau cải, chỉ có điều cái nước sốt thì lại có màu đậm nâu như nước kho thịt của mình.

Lưu lại Phnom Penh đến trưa hôm sau, tôi đi thăm cung điện Hoàng gia, thăm chợ xe, bảo tàng diệt chủng Tuol Sleng, ở đây cũng có xe Tuk Tuk nhưng hình dáng khác với xe ở Thái Lan, quán phở của người Việt ở đây cũng không hiếm lắm, và hương vị hầu như không thay đổi nhiều.

Phnom Penh – Seam Reap

< Món côn trùng chiên giòn ở Pattaya.

Rời khỏi Phnom Penh trong dòng xe cộ đông đúc, tôi chạy ngược lại Skun, rẽ theo hướng Kampong Thom để đi Seam Reap. Dù còn cả một quãng đường dài phía trước đợi chờ, nhưng tôi đặt mục tiêu phải đến được Siem Riep trước lúc trời tối, thế mà khi tới trung tâm Seam Reap thì cũng đã 8 giờ tối. Tôi vội vàng lấy phòng khách sạn và tranh thủ dạo phố.

Đã trải qua 2 ngày của hành trình, mọi thứ đều ổn và trôi chảy, tôi tự thưởng cho mình lon bia Angkor và đĩa thịt bò khoai tây giữa trời đêm Seam Reap. Cả hôm sau là một ngày khám phá quần thể Angkor, vé vào cổng không biết vì lý do gì mà có in cả hình của người mua vé lên mặt tấm vé.

Chứng kiến quần thể Angkor mới thấy được sự hùng vĩ của nó, mới thấy được sức người kinh khủng đến thế nào. Du khách Tây đến đây rất nhiều, nhất là các tour du dịch mở đi từ khu phố Tây của Thành Phố Hồ Chí Minh. Các công trình kiến trúc ở đây phần lớn tạc từ các khối đá thiên nhiên rất kỳ công, trong tôi cứ tự hỏi họ đã làm như thế nào để thực hiện nó, ngay cả với thời đại ngày nay cũng là điều không tưởng.


< Khu quần thể Angkor nổi tiếng của Cam-pu-chia.

Lưu lại Seam Reap thêm một đêm. Tôi lang thang khám phá các khu vui chơi giải trí và chợ đêm, ăn thử các món nướng đậm mùi gia vị thơm lừng.

Về khách sạn, tôi chuẩn bị cho cung đường đi tới Bangkok vào sáng hôm sau. Cả đêm không ngủ được vì lo lắng việc mang xe máy qua cửa khẩu Poipet (Cam-pu-chia) và cửa khẩu Aranyaprathet (Thái Lan) là rất mơ hồ vì thiếu thông tin, nếu tình huống xấu nhất xảy ra là không mang xe qua được coi như công cốc, hỏng hết cả chuyến đi. Chỉ một điều làm tôi tự tin là xe có giấy tờ chính chủ, “chắc sẽ ổn thôi”, tôi tự nhủ rồi rồi cố chợp mắt một chút để lên đường.

Seam Reap – Bangkok

Tạm biệt Seam Reap thẳng tiến 160km đến cửa khẩu Poipet. Vào làm xong thủ tục cho bản thân, tôi dắt xe qua thì bị anh gác cửa chặn lại nói không thể mang xe qua cửa khẩu được. Năn nỉ một chút, cộng thêm ít tiền cà phê thế là cả xe và người được qua. Đến cửa khẩu Aranyaprathet, làm thủ tục cho người và xe cũng không gặp nhiều khó khăn lắm, chỉ tốn thời gian làm thủ tục tạm nhập tái xuất cho chiếc xe và ít tiền cà phê.

Mọi thủ tục đã xong, Bangkok thẳng tiến thôi! Tôi chạy theo đường 33 và 304 để vào trung tâm của Thái Lan, đường đi rất tốt nên cảm thấy nhẹ nhàng mà tăng tốc, hầu hết những con đường bên Thái Lan đều được đánh số và có bảng chỉ dẫn chi tiết rất dễ cho dân du lịch. Đặt chân đến Bangkok lúc 21h, kết thúc một ngày lang thang đầu tiên trên đất nước lẩu Thái.

Bangkok lúc nào cũng tấp nập, xe cộ nườm nượp. Được cái giao thông đông nhưng trật tự hơn ở ta. Đã đến đất Thái mà không đi thăm Wat Pho, Grand Palace, các cung điện và chùa chiền thì thật là đáng tiếc. Tôi đã đến Wat Arun, một trong những ngôi đền trang trí công phu nhất Bangkok, nằm ngay sát bờ sông.

Việc bạn nên làm ở Wat Arun là trèo lên những bậc thang dốc dựng đứng đến khó tin để lên đỉnh của đền để thu hết thành phố và dòng sông vào tầm mắt. Mệnh danh là thành phố để mua sắm, tôi đi tham quan khu mua sắm Siam, khu mua sắm MBK, giá cả cũng rất hợp lí, thăm phố người Hoa China Town, đi du thuyền trên sông. Cả một ngày lang thang rất vui nhưng đôi chân thì rã rời, về khách sạn nghỉ ngơi và làm một giấc chuẩn bị cho một chuyến thẳng tiến Pattaya.

Bangkok - Pattaya

Thoát khỏi Bangkok không phải là điều đơn giản. Tôi phải nhờ sự hỗ trợ của bản đồ giấy cầm tay và Google map để tìm hướng Chon Buri đường số 3 để đến Pattaya vào lúc giữa trưa. Pattaya là thành phố sống về đêm, lúc nào cũng nhộn nhịp, các xe bán hàng ăn la liệt, món côn trùng chiên giòn nhìn bắt mắt. Phố đi bộ đầy đủ khách du lịch từ mọi nơi trên thế giới hội tụ về, các bar club, các tụ điểm múa cột, cà phê, quán bia,… đèn sáng ngợp trời.

< Một sự giao hòa giữa kiến trúc và tôn giáo.

Từ Pattaya chạy đến biên giới Thái - Lào theo bản đồ hướng đi gần nhất là 750km. Lúc đầu, tôi dự kiến chạy được đến đâu thì chạy rồi sẽ ngủ lại dọc đường nhưng sau khi suy tính kỹ càng, quyết định chạy hết quãng đường đó trong vòng một ngày để qua được biên giới Thái Lan - Lào.

Cung đường thực sự là một thử thách vì là cung đường hoàn toàn mới, chạy theo bản đồ google map vào những con đường nhỏ và không có tên sợ sẽ lạc trong mê cung này nên quyết định quay lại đường 304, đi đến đường 348 rồi chạy xuống đường 24 tới Ubon Ratchathan.

Pattaya – Paske (Lào)

Quyết định xuất phát tại Pattaya lúc 3:00 giờ sáng, tôi cùng “chiến mã” của mình chạy một lèo đến biên giới Thái Lan – Lào, lúc đó, đồng hồ đã 20:00 giờ đêm. Thật không thể tin được, cả ngày hôm đó, tôi đã chinh chiến trên cả quãng đường 850km. Đến cửa khẩu Chong Mek (Thái Lan), do đã muộn nên không được làm thủ tục qua, thế là lại vạ vật ngủ bụi thôi. Tôi chui vào túi ngủ làm một giấc đến sáng.

Sáu giờ sáng làm thủ tục qua cửa khẩu Chong Mek để rời đất nước Thái Lan cũng bình thường, nhưng qua tới cửa khẩu Vangtao của Lào làm thủ tục cho xe thì không làm được. Họ nói không mang xe từ Thái qua Lào được, mất một giờ ở cửa khẩu với đủ mọi cách, đưa cả tấm hình một anh bạn bên Phuot.vn đóng phạt mất 25$ cho trường hợp tương tự làm dẫn chứng cũng không xong và chỉ nhận được cái lắc đầu.

Tôi đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất là quay về Thái Lan, chạy qua Cam-pu-chia rồi về Việt Nam. Ý nghĩ lóe lên, tôi chợt nghĩ là quay lại cửa khẩu Thái Lan xin cái giấy tạm nhập tái xuất cho xe, thế là bắt đầu cuốc bộ quay ngược lại cửa khẩu Thái Lan xin, nhưng hải quan không chấp nhận và còn dọa sẽ giữ xe lại luôn.

Lúc này, mồ hôi chảy như tắm vì nghĩ tới cảnh chạy mấy trăm km quay lại cửa khẩu Thái Lan – Cam-pu-chia. Cùng đường, tôi nhờ họ photo một bản giấy tạm nhập tái xuất mà họ đã thu lại khi làm thủ tục qua cửa khẩu. Cầm tờ photo trên tay đi về cửa khẩu Lào mà lòng rối bời, đưa cho phía Lào tờ photo, anh bạn hải quan mới gọi cho ai đó một cuộc điện thoại nói chuyện, tình huống bất ngờ xảy ra khi anh này nói đồng ý cho xe qua, tôi hết sức ngỡ ngàng, vui mừng và sung sướng muốn rụng cả tim.

Vào được đất nước Lào, tôi chạy thẳng một mạch về Pakse thuê khách sạn tắm rửa và cất đồ đạc, nghỉ ngơi chút xíu rồi đi tham quan Wat Phou, khu di tích một quần thể đền thờ Khmer ở Nam Lào.

< Di tích Wat Phou cổ kính có niên đại từ thế kỷ thứ 5.

Wat Phou tọa lạc dưới chân núi Phu Cao, tỉnh Champasak, cách sông Mekong 6km. Quần thể này có một ngôi đền từ thế kỷ thứ 5 nhưng các cấu trúc còn sót lại thì có niên đại từ thế kỷ 11 đến thế kỷ 13. Ngôi đền có kết cấu độc đáo với lối dẫn đến một điện thờ, nơi có một Linga tắm trong nước từ một dòng suối trên núi chảy xuống. Địa điểm này đã trở thành một trung tâm thờ cúng của Thượng tọa bộ mà ngày nay vẫn còn lại.

Wat Phou đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới năm 2001. Chiều tối, tôi quay lại trung tâm Paske tham quan một số ngôi chùa, dạo chợ đêm thưởng thức các loại món nướng tại chỗ với bếp than khói mù trời dưới ánh đèn vàng.

Rời Pakse, về đất mẹ

Hôm nay là một ngày đặc biệt, tôi thức dậy từ sáng sớm, điềm tĩnh thưởng thức một ly cà phê tại Pakse, thu dọn hành lý, kiểm tra mọi thứ, chất đồ cẩn thận lên xe. Tôi tạm biệt đất nước Triệu Voi tiến thẳng về phía cửa khẩu Lào và cửa khẩu Bờ Y (Việt Nam) với đoạn đường khoảng 140km.

Về đến đất mẹ trong niềm vui tột cùng, thế là chuyến hành trình xuyên Đông Dương 11 ngày đã thành công, kinh nghiệm, ý chí đã giúp rất nhiều cho chuyến độc hành này. Có thể nói chuyến đi này xem như tôi đã vượt được ngưỡng của chính bản thân mình.

Lộ trình cung đường xuyên Đông Dương:

Cung đường: Phan Thiết - Hoa Lư - Phnom Penh - Seam Reap - Bangkok - Pattaya - Paske (Lào) - Việt Nam.

< Lộ trình cung đường xuyên Đông Dương.

Điểm dừng gợi ý: Cửa khẩu Hoa Lư, thủ đô Phrom Penh, Seam Reap, quần thể Angkor Wat, Angkor Thom, thủ đô Bangkok, đền Wat Arun, khu mua sắm Siam, Pattaya, Paske, quần thể đền Wat Phou, sông Mekong, cửa khẩu Bờ Y.

Những điều lưu ý khi đi tour xuyên Đông Dương bằng xe máy:

• Xe máy phải có giấy tờ chính chủ.
• Khi làm thủ tục tạm nhập tái xuất cho xe luôn photo lại một bản sao.
• Chuẩn bị đầy đủ các đồ nghề căn bản phòng xe bị sự cố dọc đường.
• Giao tiếp: Cam-pu-chia và Lào không biết tiếng Anh vẫn có thể đi được, nhưng đi Thái Lan nhất định phải có vốn tiếng Anh cơ bản.
• Tiền tệ: Cam-pu-chia (USD, Riel), Thái (chỉ sử dụng Bath), Lào (USD, Bath, Kip).

Xuyên Đông Dương bằng Honda 67

Du lịch, GO! - Theo Autocar Vietnam, internet

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Phủ Đột - Điểm du lịch hấp dẫn của Ninh Bình

Đền Phủ Đột là điểm di tích nằm trong Khu du lịch sinh thái Tràng An. Tràng An chính là kinh đô Hoa Lư của triều Đinh và Tiền Lê xưa. Nhìn từ trên có thể thấy đó là một mê cung các dải núi đá vôi.

Với những vùng ngập nước mênh mông, các hang xuyên sơn trở thành xuyên thủy lộ. Toàn khu vực có đến cả trăm hang động, trong đó gần 50 hang có thể thành lối đi xuyên núi bằng thuyền, đi quanh co vòng vèo mất vài ngày. Từ bến chính, mất chừng 2-4 giờ để đến nơi tuỳ thuộc vào thời gian ghé chơi lên các núi.

Xuống thuyền ở bến Sào Khê, giá vé đi thuyền là 60 nghìn/người. Bến Sào Khê nằm gần một quả núi, có một con dốc rất cao, tên là dốc Quy Linh, bên trái có ngôi đền Phủ Đột, dòng nước uốn lượn chảy vào trong núi, và đường về sẽ vòng về dòng nước xa tận cùng bên phải.

Đền Phủ Đột là nơi thờ hai vị tướng của Triều đình là Nhị vị Thánh Tiền gồm Tả Thanh Trù và Hữu Thanh Trù - hai vị tướng được cử trông coi khu vực phía Đông nam kinh thành Hoa Lư.

Khi trong triều xảy ra loạn, vua Đinh Tiên Hoàng và con trai trưởng Đinh Liễn bị Đỗ Thích giết hại, hai ông đã đưa ấu chúa Đinh Toàn (mới 6 tuổi) đi trốn rồi cùng các vị quan trong triều truy bắt khép tội Đỗ Thích.

Khi Thái hậu Dương Vân Nga trao mũ áo long bào cho Thập đạo tướng quân Lê Hoàn, hai ông đã không khuất phục và tuẫn tiết tại khu vực này, nhân dân đã xây dựng ngôi Phủ bên sườn núi để thờ hai ông.

Năm 2010, nhân dân địa phương đã xây dựng thêm ở đây một đơn nguyên kiến trúc thờ “Tứ trụ triều đình” của Nhà Đinh là Định quốc công Nguyễn Bặc, Thái sư Trịnh Tú, Đại tư đồ Đinh Điền, Đô hộ phủ sĩ sư Lưu Cơ.

Đền được xây dựng bên cạnh Phủ, về phía Đông nam, gồm 2 tòa: Tiền bái và hậu cung. Tòa hậu cung có tượng thờ “Tứ trụ triều đình” của nhà Đinh.
Đây là một nơi không thể bỏ sót khi du lịch đến Tràng An.

Du lịch, GO! - Tổng hợp

Chùa Vĩnh Nghiêm (Đức La) - Bắc Giang.

Tam quan chùa Đức La - Vĩnh Nghiêm.
"Thứ nhất là chùa Đức La, thứ nhì chùa Bổ, thứ ba chùa Tràng" - Chùa Đức La (hay còn được gọi là Vĩnh Nghiêm Tự) ngụ tại thôn Quốc Khánh, xã Trí Yên, huyện Yên Dũng; cách Thành phố Bắc Giang 23km về phía Đông Nam. Chùa toạ lạc trên một đối thấp phía sau núi Cô Tiên, nhìn ra ngã ba Phượng Nhỡn là nơi hợp lưu của sông Thương và sông Lục Nam, phía trước và sau chùa là dãy núi Nham Biền và Huyền Đinh án ngữ.

Chùa Đức La là trung tâm phật giáo lớn từ thời Trần, lịch sử của chùa Đức La gắn liền với vị vua Trần Nhân Tông, là nơi đào tạo các tăng ni phật tử trong cả nước. Chùa từng là nơi thuyết pháp của Trúc Lâm Tam Tổ (Trần Nhân Tông, Pháp Loa, Huyền Quang) và là nơi đào tạo, định chức danh các tăng sĩ thời Trần.

Ca dao cổ có câu: Ai qua Yên Tử, Quỳnh Lâm - Vĩnh Nghiêm chưa tới, thiền tâm chưa đành. Kiến trúc chùa ngày nay khá bề thế với diện tích khoảng 10.000 mét vuông gồm tam quan, chùa Hộ, nhà thiêu hương, chùa Phật, nhà tổ, gác chuông hai tầng mái và nhà trai.

Kiến trúc chính của chùa nằm trên một trục dọc, hướng đông nam gồm 4 khối lớn: Khối thứ nhất gồm 3 nếp chùa hộ, thiêu hương và chùa Phật liên kết với nhau trong một khối kiến trúc kiểu chữ công với thiết kế khang trang to lớn kiểu tàu đao lá mái với 4 đao cong, có 8 vì kèo, kiểu chồng rường, thượng tam hạ tứ, nghệ thuật đơn giản.

Khối kiến trúc thứ hai cũng làm theo kiểu chữ công nhưng thấp và nhỏ hơn gọi là nhà tổ đệ nhất có kiến trúc đơn giản nhưng vẫn còn dấu vết của trang trí thời Lê. Khối thứ ba là gác chuông cao 2 tầng mái và khối thứ tư là nhà tổ đệ nhị, kết cấu kiểu chuôi vồ.

Dù trải qua nhiều thế kỷ đầy biến động nhưng đến nay, chùa Vĩnh Nghiêm vẫn là nơi tàng lưu một lượng di sản văn hóa quý giá của dân tộc Việt Nam bao gồm: hệ thống tượng thờ gồm trên 100 pho, hệ thống văn bia (8 bia) cơ bản được soạn khắc ở giai đoạn Lê-Nguyễn (cuối thế kỷ XVIII, đầu thế kỷ XIX) ghi lại toàn bộ lịch sử phát triển của Phật giáo Vĩnh Nghiêm, hệ thống hoành phi-câu đối, đồ thờ…

< Mộc bản khắc kinh Phật chùa Vĩnh Nghiêm.

Đặc biệt là kho mộc bản kinh Phật và những thư tịch khác do thiền sư Thiền phái Trúc Lâm tổ chức san khắc ở nhiều giai đoạn khác nhau gồm hai kệ lớn ván in Hoa Nghiêm kinh, Giới ni kinh, sa di kinh...

Di sản này không chỉ là báu vật của đất nước mà còn là tài sản văn hóa chung của nhân loại. Nội dung của kho mộc bản là chiếc chìa khóa vạn năng để nghiên cứu về nhiều mặt trong đời sống xã hội. Tiêu biểu có tư tưởng triết học, nhân văn của người phương Đông suốt từ những năm đầu thế kỷ XIII đến nay.

< Tượng cổ Tam Thế Phật.

Sách Từ điển di tích văn hóa Việt Nam (Hà Nội, 1993) cho biết chùa có từ thời Lý, được xây dựng qui mô, sau bị binh hỏa đổ nát. Địch Vũ Hầu Nguyễn Thọ Cường hưng công tu sửa chùa vào năm 1606. Đến đầu thời Nguyễn, chùa lại được đại trùng tu: tượng Phật, tượng 3 vị Trúc Lâm Tam Tổ là Trần Nhân Tông, Pháp Loa và Huyền Quang cùng nhiều bức chạm khắc có giá trị nghệ thuật được sáng tác trong lần trùng tu này.

Hơn 7 thế kỷ trôi qua, chùa Đức La vẫn là một trung tâm Phật giáo lớn, nơi đào tạo tăng đồ cho cả nước. Nhiều kệ ván in kinh vẫn còn, là hiện vật minh chứng cho vai trò quan trọng của chùa, từng thống lãnh 72 chốn tùng lâm. Đến nay chùa Đức La vẫn mãi là chốn tổ, là điểm cho du khách đến tham quan vãng cảnh, thắp hương lễ phật.

< Hát quan họ trước chùa.

Lễ hội chùa La được tổ chức vào ngày 14 tháng 2 âm lịch hàng năm. Đây là một trong những lễ hội truyền thống tiêu biểu ở huyện Yên Dũng nói riêng và của tỉnh Bắc Giang nói chung. Lễ hội chùa La thu hút đông đảo khách thập phương về dự. Với những giá trị nổi bật đó, năm 1964 chùa Đức La được Nhà nước xếp hạng là di tích Lịch sử -Văn hoá cấp quốc gia.

Du lịch, GO! - Tổng hợp

Dấu xưa bên bờ Cổ Chiên

Sông Cổ Chiên là một nhánh lớn của con sông Tiền chảy ngang qua tỉnh Vĩnh Long. Thành phố Vĩnh Long thời Nguyễn là nơi ghi nhiều dấu ấn lịch sử mở cõi về đất phương Nam. Nơi đây còn lưu lại nhiều di tích như thành Long Hồ (xây dựng năm 1813), Văn thánh miếu, Thất phủ miếu, chùa Giác Thiên…

Theo các tư liệu lịch sử, địa phận tỉnh Vĩnh Long nguyên là đất Tầm Đôn - Xoài Rạp (đất Tầm Đôn còn gọi là xứ Tầm Đôn), vị trí trung tâm của Tầm Đôn xưa thuộc khu vực thành phố Vĩnh Long ngày nay. Năm 1732, Ninh Vương Nguyễn Phúc Chú (1696-1738) đã lập ở phía nam dinh phiên trấn đơn vị hành chính mới là dinh Long Hồ, châu Định Viễn, tức tỉnh Vĩnh Long ngày nay.

< Dinh Long Hồ, dấu tích của thành Long Hồ, nay thuộc thành phố Vĩnh Long.

Nhờ đất đai màu mỡ, giao thông thuận lợi, dân cư đông đúc, việc buôn bán thông thương phát đạt, địa thế trung tâm, dinh Long Hồ trở thành một trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội quan trọng thời bấy giờ. Để bảo đảm an ninh quốc gia, chúa Nguyễn đã thiết lập ở đây nhiều đồn binh như Vũng Liêm, Trà Ôn...

Đến giữa thế kỷ 18, dinh Long Hồ là thủ phủ của vùng đất phía nam và là đại bản doanh của quân đội nhà Nguyễn có nhiệm vụ phòng thủ, chống ngoại xâm. Nơi đây cũng từng diễn ra nhiều cuộc giao chiến ác liệt giữa quân Tây Sơn và quân Nguyễn Ánh. Năm 1784, tại sông Mang Thít (Vĩnh Long) nghĩa quân Tây Sơn do Nguyễn Huệ chỉ huy đã đánh bại liên quân Xiêm La can thiệp do Nguyễn Ánh cầu viện.

< Di tích cửa hữu thành Long Hồ được dựng lại.

Ngoài những điểm vui chơi, giải trí sôi động phù hợp với giới trẻ, nhiều du khách đến Vĩnh Long có sở thích thăm lại những dấu ấn văn hóa, lịch sử từ thời mở cõi. Nơi đầu tiên nên tìm đến là di tích “cửa hữu thành Long Hồ”. Đây là công trình kiến trúc vừa mới phục dựng lại trên nền cũ của thành Long Hồ xưa, hiện thuộc phường 1, thành phố Vĩnh Long. Nơi đây có một cây đa rất to lớn, sum suê là dấu vết cuối cùng còn lại của thành Long Hồ xưa.

Theo sách Gia Định Thành Thông Chí, thành Long Hồ là một trung tâm hành chính, quân sự quan trọng của chúa Nguyễn - triều Nguyễn ở phương Nam. Năm Quí Dậu, tháng 2, đời Gia Long thứ 12 (1813) triều đình Huế lệnh cho quan Khâm mạng trấn thủ Lưu Phước Tường của trấn Vĩnh Thanh xây dựng thành.

Thành đắp bằng đất, cửa chính hướng Đông - Nam. Chu vi thành rộng 750 trượng (một trượng bằng 3 thước), cao 1 trượng dày 2,5 trượng. Thành có 5 cửa quay về 5 hướng Đông - Tây - Bắc - Đông Nam và Tây Nam. Cửa tiền của thành ở hướng đông.

Bên ngoài mỗi cửa thành đều có một đoạn thành cong án ngữ bao vòng cửa. Bốn góc thành tạo thành hình hoa mai. Quanh thành có hào rộng, sông sâu. Trong thành có hai con đường dọc, 3 đường ngang, 3 công thự, kho lương, nhà thừa ty, trại lính và hành cung. Phía đông thành có quan lộ chạy dọc sông Long Hồ, phía tả là nhà Sứ Quán, phía hữu là chợ Vĩnh Thanh. Riêng góc nam của thành, chỗ tiếp giáp với sông Long Hồ, có xưởng Thủy sư (xưởng đóng tàu).

< Văn Xương các, VĩnhLong.

Trải qua thời gian và những biến động lịch sử, thành xưa chỉ còn trong tư liệu, sử sách. Di tích ngày nay gồm có cổng thành mô phỏng theo sách, tư liệu cũ, giả cổ khá đẹp, cửa vòm hình vòng cung, mái lợp ngói miểng xanh. Qua cổng thành bước lên 18 bậc tam cấp sẽ đến nhà bia. Nhà bia có bố cục đơn sơ nhưng trang trọng với lư đỉnh đặt trước văn bia. Văn bia ghi, kể tóm tắt, sơ lược nguồn gốc, xuất xứ của trấn Vĩnh Thanh và thành Long Hồ. Các hoa văn, phù điêu trang trí trong nhà bia đơn giản hài hòa với nét chân phương, thanh nhã. Chung quanh di tích là một khuôn viên thoáng mát có nhiều cây cảnh, hoa kiểng với “cây đa cửa hữu” tỏa che rợp mát một vùng đất rộng…

Viếng thăm di tích “cửa hữu thành Long Hồ”, ta dễ có cảm xúc hoài cổ khi mường tượng nơi đây, xưa kia, hơn một thế kỷ trước là thành quách oai nghiêm, trú sở hiểm yếu của quân binh thành Long Hồ, sau là thành Vĩnh Long, bây giờ chỉ còn lơ thơ dấu vết.

< Cầu Lộ, Vĩnh Long.

Đến thăm Văn Thánh Miếu ở khóm 3, phường 4, thành phố Vĩnh Long, ta sẽ nhìn thấy lại những dấu xưa trên những di tích còn đậm dấu ấn văn hoá cách đây non 150 năm. Văn Thánh Miếu được xây dựng năm 1864, thờ đức Khổng tử và các học trò của ông như Tăng Tử, Mạnh Tử, Nhan Tử… Văn Thánh miếu toạ lạc trên mảnh đất rộng trên một hecta ngó ra sông Long Hồ. Kiến trúc của Văn Thánh Miếu sau nhiều lần trùng tu, sửa chữa mang dáng dấp vừa cổ xưa vừa hiện đại, nhưng vẫn nổi bật được sắc thái văn hoá phương đông qua cấu trúc, bố cục cũng như những đường nét nghệ thuật kiến trúc tài hoa.

Cổng tam quan xây theo lối cổ lâu có ba tầng mái. Sau cổng là thần đạo đi thẳng vào điện Đại Thành. Hai bên là hai hàng sao cao vút, giữa thần đạo là ba tấm bia đá ghi lại những sự việc có liên quan đến Văn Thánh miếu. Cuối đường thần đạo là diện Đại Thành. Bên trong, nơi chính điện thờ Khổng Tử, hai bên tả ban, hữu ban thờ các thánh nho. Bên ngoài điện Đại Thành có hai miếu nhỏ (tả vu, hữu vu) thờ Thất thập nhị hiền.

< Chùa Giác Thiên.

Trong khuôn viên Văn Thánh Miếu còn có ao sen và một công trình kiến trúc nhỏ nằm bên phải lối vào; đó là Văn Xương các (còn gọi là Tụy Văn lâu). Hai bên phải và trái trước Văn Xương các có hai khẩu súng thần công đại bác, tương truyền là súng đã dùng để bảo vệ thành Vĩnh Long từ năm 1860. Văn Xương các là nơi thờ các ngài Văn Xương và Võ Trường Toản, đồng thời làm nơi dạy học, đọc sách, hội họp; còn là nơi các văn nhân, thi sĩ thường đến ngâm thơ, vịnh cảnh và đàm luận văn chương. Hàng năm ngày Thơ Việt Nam thường tổ chức nơi đây.

Viếng chùa Giác Thiên bạn sẽ rất thú vị khi khám phá tại ngôi chùa nầy có bia của 34 vị cao tăng từ Ấn Độ, Trung Hoa, Việt Nam. Ngôi chùa cổ này được xây dựng từ năm 1907, hiện tọa lạc tại số 70 đường Trần Phú thành phố Vĩnh Long. Trải qua nhiều lần trùng tu, hiện nay chùa có thêm cổ lầu, cổng tam quan giả cổ, đài Bát Nhã Tâm Kinh với phong cách kiến trúc vẫn giữ được bản sắc văn hóa vốn có. Những khi lễ hội, trai kỳ, có rất đông bà con Phật tử và khách các nơi đến tham quan, cúng bái, vãn cảnh.

< Cầu Lầu.

Vĩnh Long có hai công trình nhỏ nhưng đã có hàng trăm năm tuổi và đáng chú ý về ý nghĩa di tích của một thời phát triển giao thông địa phương. Thứ nhất là cầu Lầu (ở phường 1 thành phố Vĩnh Long) bắc qua con rạch Cầu Lầu, vốn cũng là một đoạn hào bảo về thành Long Hồ xưa kia. Hồi đó, cầu Lầu là một cầu gỗ căm xe, lát ván, giữa có vọng gác dựng trên 4 cây cột cao, rộng độ 6-7 mét, lợp ngói âm dương, bốn bên đều có lỗ châu mai. Lầu gác nầy có nhiệm vụ quan sát, theo dõi người và các phương tiện qua cầu vào khu vực thành Long Hồ. Tên cầu Lầu có từ đó. Ngày nay, gác lầu không còn nữa, nhưng tên gọi cầu Lầu đã trở thành quen thuộc với người Vĩnh Long. Ở đầu cầu phía bên kia (chỗ có chợ Cầu Lầu hiện nay) khi xưa là xóm Lò Rèn chuyên làm đồ binh khí cho quân lính đóng trong tòa thành.

< Sông Cổ Chiên, đoạn qua TP.Vĩnh Long.

Cây cầu thứ hai cũng ở phường 1 là cầu Lộ, bắc qua rạch Ngư Câu (hay còn gọi là rạch Cái Cá) là cây cầu có từ đời Pháp thuộc. Cầu có kiến trúc đơn giản. Đặc biệt dọc theo hai bên lan can cầu vẫn còn hai hàng cột đèn đúc bằng xi măng hình khối lăng trụ trông rất đẹp mắt. Ở cầu Lầu, quan quân có nhiệm vụ canh phòng mặt sông Long Hồ; còn ở Cầu Lộ, quan quân có nhiệm vụ canh phòng mặt sông Cổ Chiên. Nhưng đến khi quân Pháp đến chiếm thành Vĩnh Long ít lâu, Cầu Lầu bị phá đi, và cho làm lại bằng bê tông cốt thép. Trải qua bao thăng trầm lịch sử, những ngọn đèn trên Cầu Lộ vẫn còn với thời gian như những nhân chứng qua bao cuộc đổi thay.

Du lịch, GO! - Theo Thủy Bình (Ashui), internet

Khám phá một góc khác của Sài Gòn

Người Sài Gòn thường tìm kiếm thú vui cuối tuần ở các tỉnh lân cận TP.HCM mà đôi khi không tin ngay giữa Sài Gòn có thể trải nghiệm chuyến du lịch thú vị. 

< Nơi khởi đầu chuyến đi.

Du lịch đường sông, tham quan nhà vườn, khu trưng bày tranh, thưởng thức những món ăn nuôi trồng ngay trong các nhà vườn sinh thái... có thể nói là những khám phá nho nhỏ đầy bất ngờ.
Thật ra loại hình du lịch đường sông Sài Gòn đã có từ 10 năm trước với đặc thù hệ thống sông ngòi kết nối các vùng lân cận và biển Đông. Thế nhưng do nhiều nguyên nhân, sản phẩm còn quá đơn điệu, thiếu chuyên nghiệp.

Các tuyến tầm ngắn từ bến Bạch Đằng đi Thanh Đa, Nhà Bè; tuyến tầm trung từ bến Bạch Đằng đi Cần Giờ, Củ Chi, Đồng Nai, Bình Dương; tuyến tầm xa từ TP.HCM đi về các tỉnh miền Tây Nam bộ và xa hơn nữa theo tuyến cao tốc từ TP.HCM qua Phnom Penh rồi vượt Biển Hồ đến Siem Reap, Campuchia.
Ấn tượng nhất đối với tôi chính là không gian văn hóa sông nước bao la hữu tình, hồn hậu, thân quen.

Sông nước quen mà lạ

Cũng mang tâm cảm ấy, mới đây theo đội tàu làng du lịch Bình Quới vòng quanh các tuyến điểm du lịch nội, ngoại thành, chúng tôi khá bất ngờ trước biến chuyển của loại hình du lịch này. Điểm tập kết tại bến thủy nội địa Thủ Thiêm. Canô sức chứa khoảng 12 khách.

Anh Nguyễn Thanh Lâm, phó giám đốc tàu nhà hàng Sài Gòn, người có trên 20 năm quen sông nước Sài Gòn và các khu vực lân cận, hôm nay kiêm tài công và hướng dẫn viên, “nổi hứng” chẳng chịu tiết lộ hành trình. Anh cười mỉm chi: “Mấy bạn yên tâm, đi rồi sẽ biết, và tôi tin chuyến đi lần này không để các bạn thất vọng”.

Vì đoàn tập trung muộn và muốn tiết kiệm thời gian nên đơn vị tổ chức chuẩn bị đầy đủ bữa ăn sáng. Cũng đơn giản, gồm bánh mì và cà phê, nước ngọt.

Canô khởi động lao ra giữa dòng, theo hướng Nhà Bè, đi qua các cảng Sài Gòn, Bến Nghé, Rau Quả, Lotus... rồi nhập vào ngã ba đèn đỏ (chia đôi Nhà Bè, Sài Gòn và Đồng Nai), nơi ngày xưa nổi tiếng với câu ca “Nhà Bè nước chảy chia hai/Ai về Gia Định Đồng Nai thì về”. Theo anh Lâm, sở dĩ gọi ngã ba đèn đỏ vì ngày xưa để hướng dẫn tàu thuyền đi qua đây vào ban đêm người ta treo đèn dầu leo lét.

< Cầu Phú Mỹ, một điểm dừng chân thú vị.

Canô bẻ lái ngược hướng sông Đồng Nai, đi vào sông Tắc. Đoạn này một bên là TP.HCM, một bên thuộc tỉnh Đồng Nai. Từng đi đường bộ qua khu vực này, nhưng hôm nay theo đường sông tôi mới có dịp cảm nhận hết một vùng đất đang hằng ngày thay da đổi thịt, khi nhiều người có điều kiện kinh tế về đây lựa chọn những mảnh đất ven sông yên bình xây dựng các trang trại, biệt thự nhà vườn.

Du lịch nhà vườn sinh thái

Tại quận 9, nếu cách đây chục năm muốn đến cù lao Đại Phước, Long Thuận, Long Phước... là hành trình gian nan. Đường đất đỏ mùa nắng bụi mù trời, mùa mưa sền sệt đất đỏ, trong khi điện nước chập chờn. Tình hình hiện nay đã khác.

Từ các trang trại, biệt thự nhà vườn của người dân dần dần theo nhu cầu phát triển tự nhiên đã hình thành kiểu làm du lịch sinh thái. Dù chưa phải đi vào bài bản, nhưng chính sự tự nhiên, hồn nhiên của chủ trang trại, nhà vườn đã mang lại ấn tượng thú vị đối với du khách.

Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là khu vui chơi giải trí Nhà Việt Nam nằm sát sông, diện tích hàng chục hecta, đưa vào khai thác các trò chơi bắn súng sơn, vui chơi giải trí ngoài trời theo dạng team building, nhà hàng, khu nhà nghỉ. Đặc thù sát sông nên đến đây du khách có thể tham gia trò chơi mạo hiểm lái canô lướt sóng, chèo kayak...

< Một góc khu nhà vườn Long Thuận.

Nằm cách không xa là khu nhà vườn Long Thuận của nhà thiết kế Sỹ Hoàng. Khu nhà vườn nằm cạnh sông, có cảnh sông rạch và khu vực dành cho canô, tàu cập lên bờ tham quan. Mười năm trước, từ khu đất 2ha hoang vu, phèn nhiễm mặn, với mục đích xây dựng thành nơi nghỉ ngơi dành cho cá nhân và nơi gặp gỡ cuối tuần với người thân, bạn bè, dần dần Sỹ Hoàng đã biến thành không gian văn hóa Việt mang nhiều nét độc đáo, sinh cảnh tự nhiên lại đậm chất thiền.

< Ngay từ cổng khu nhà vườn Long Thuận ở quận 9, TP HCM của Sỹ Hoàng là những giàn bầu bí sai trái, che bóng mát cho du khách.

Khu nhà vườn Long Thuận nổi bật với các công trình Hồ Chân Lạc nằm cạnh hồ nước, khu nhà không gian mở nằm cạnh hồ sen vừa tổ chức hội họp vừa tổ chức tọa thiền, sinh hoạt kỹ năng sống, nhà rường cổ, Vọng nguyệt trà dành làm nơi uống trà đàm đạo, không gian sân vườn dành làm nơi trình diễn thời trang áo dài hoặc để mọi người tọa thiền đêm trăng rằm. Đặc biệt, đến đây du khách sẽ có dịp khám phá những tác phẩm gốm Bàu Trúc của chính nhà thiết kế Sỹ Hoàng, một trong những người đầu tiên có công rất lớn trong việc đưa sản phẩm độc đáo này ra thị trường.


< Xem bộ sưu tập gốm Bàu Trúc của nhà thiết kế Sỹ Hoàng.

Khu nhà vườn sinh thái Long Phước của ông chủ Long, cách khu nhà vườn của nhà thiết kế Sỹ Hoàng khoảng 15 phút canô, mang không gian, sắc thái khác, hoàn toàn dân dã. Khu này diện tích khoảng 4ha, nằm bên đôi bờ sông Sài Gòn - Đồng Nai mênh mông nước.

Với phương châm đưa du khách trở về không gian vườn Việt Nam nguyên thủy, trong diện tích 4ha, chủ nhà vườn trồng đủ loại cây ăn trái, hàng chục loại rau, đào hồ nuôi các loại tôm cá. Du khách đến đây có thể trở thành nông dân đích thực, xắn quần đi hái rau bắt cá về chế biến, nướng trên lửa than hồng cho bữa ẩm thực bình dân nhưng ngon miệng.

Khách cũng có thể mang cần ra sông câu cá, thả lưới cùng ngư dân, vì đây là khúc sông nhiều tôm cá tươi ngon nhất khu vực sông Sài Gòn, sông Đồng Nai. Cách phục vụ đờn ca tài tử (hát không micro) và bày biện đủ loại trái cây đẹp mắt để phục vụ khách khi bước từ canô xuống cũng là điểm nhấn dễ thương cho cách làm du lịch “bình dân nhưng bền vững” của ông chủ nhà vườn, xuất phát từ một người tự nhận mình là dân du lịch không chuyên.

< Du khách xem họa sĩ Lý Khắc Nhu giới thiệu tranh thư pháp.

Lại có làng họa sĩ nằm ven sông thuộc địa bàn phường Thạnh Mỹ Lợi, quận 2, hình thành một cách tự phát, cũng là địa điểm tham quan đường sông thú vị dành cho du khách. Đây là khu vực tập trung nhiều họa sĩ tên tuổi như Thanh Châu, Hoài Hương, Lý Khắc Nhu, Dương Đình Hùng... với chủ đạo xây dựng các khu nhà đặc trưng thuần Việt, trong đó nổi bật phải kể nhà vườn Nguyễn Art Garden đặc trưng Huế của họa sĩ Hoài Hương.

Đến đây khách có thể tham quan và thưởng lãm các tác phẩm điêu khắc, sơn dầu, sơn mài, thư pháp... của các nghệ sĩ nổi danh.

Du lịch, GO! - Theo Tiến Đạt  (Ashui), internet

Đầu năm, về với những ngôi quán giữa đồng

Từ xa xưa, trên những cánh đồng lúa ở vùng đồng bằng Bắc Bộ, ta thường bắt gặp những ngôi nhà nhỏ xây chơ vơ giữa đồng; Dân gọi là quán, hay cầu…

“Ngồi cầu ngồi quán chả sao. Hễ nhấc đến gánh là bao nhiêu phiền” (Ca dao xứ Đoài). Từ xa xưa, trên những cánh đồng lúa ở vùng đồng bằng Bắc Bộ, ta thường bắt gặp những ngôi nhà nhỏ xây chơ vơ giữa đồng. Dân gọi là quán, hay cầu. Nhà quán dựng bằng gỗ hoặc xây bằng gạch, nhiều cột, lợp ngói mũi hoặc mái bê tông (về sau). Diện tích lòng quán chỉ vài chục mét vuông, bồn bề để trống…

Trên nền đất xung quanh nhà quán, người ta trồng những cây lâu niên có tán cao bóng mát như đa, muỗm, quéo, bàng... tạo nên không gian nhỏ râm mát giữa đồng. Mục đích của những ngôi cầu ngôi quán kiểu này là làm nơi nghỉ chân cho dân làm ruộng và nơi nghỉ trưa cho cho trâu bò trong vụ cày, bừa.

Trà Mi có quán giữa đồng,
Có cô gái nhỏ má hồng hữu duyên;
Hữu duyên mà lại chín chuyên,
Nhưng lòng khép kín như phên quán này .

Trưa vào đúng buổi cày,
Tôi vào quán đợi xế dài ..., cày dâm.
Hôm nào trời đổ mưa dầm,
Tôi vào hơ áo ... đợi tàn cơn mưa .

Mùa hè nắng nóng, khi thợ cày về làng nghỉ trưa, trâu bò được giao cho người nhà trông nom. Những cô bé cậu bé giúp bố mẹ, đã mang rơm, cỏ ra ngôi quán nào gần nhất khu ruộng cày để trâu bò ăn và nằm nghỉ, lấy sức kéo cày kéo bừa tiếp buổi chiều.

Một vài nơi, có những ngôi quán nhỏ giữa đồng được xây cất rất công phu, mang dáng dấp các công trình kiến trúc đền chùa. Đặc biệt ở xã Hương Ngải, huyện Thạch Thất, TP. Hà Nội, có Quán Nghinh (hay Cầu Nghinh), nguyên là công trình tín ngưỡng đón Thành hoàng trong lễ hội và cũng là nơi dân làng nghinh đón những tân khoa đỗ đạt cao về quê vinh quy bái tổ… Ngôi quán này đã được UBND TP. Hà Nội cấp Bằng xếp hạng di tích Kiến trúc nghệ thuật năm 2009.

Những ngôi quán giữa đồng bây giờ chỉ tồn tại như một di tích cần được bảo vệ. Có ngôi quán bị hư hỏng phá dỡ đi, để lại khoảng đất trống giữa đồng cùng với gốc cây lâu niên và những giai thoại, truyền thuyết…

Từ khi giặc đốt quán xưa,
Thiếu nơi trú nắng, đụt mưa qua ngày .
Tôi buồn khi thả vốc cày,
đành ngồi dang nắng... đợi chiều cày dâm.
Trời dù mưa mới lâm râm,
Tôi lo thiếu lửa ..., hơ chăn áo nghèo .

Du lịch, GO! - Theo Danviet, Kiên Giang

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Thơm thảo "Phở miễn phí" ngày Chủ nhật.

Ngay giữa trung tâm thủ đô Hà Nội, bên cạnh những cửa hiệu đề “Phở gia truyền”, “Phở cồ”, “Phở Nam Định”, “Phở Lý Quốc Sư”… lần đầu tiên xuất hiện một quán “Phở miễn phí.”

< Quán phở miễn phí dành cho người nghèo.

Câu chuyện hi hữu và cảm động này đã được quán “Ơ ….Phở gà” (219 Khương Trung Mới, Thanh Xuân) biến thành hiện thực vào mỗi Chủ nhật hàng tuần kể từ ngày 30/12/2012. Quán “Ơ… Phở gà” sẽ cung cấp miễn phí khoảng 100 bát phở dành cho những người có hoàn cảnh khó khăn.

Hôm nay, mới chỉ ngày áp dụng đầu tiên, thế nhưng đã có rất nhiều đối tượng đến cửa hàng đăng ký, gồm các đối tượng từ các bạn sinh viên tỉnh lẻ, đến những người bán hàng rong, thu mua sắt vụn, thậm chí cả những em đánh giầy, trẻ em lang thang…

Để được nhận những bát phở miễn phí, người nghèo chỉ cần đến đăng ký trực tiếp tại cửa hàng và nếu có mang giấy chứng nhận hộ nghèo, hoặc giấy tờ xác nhận, trình bày hoàn cảnh khó khăn, chủ quán sẽ trực tiếp nhận và việc đăng ký này chỉ cần tiến hành một lần.

Chủ cửa hàng “Ơ… Phở gà”, chị Nguyễn Thu Trang chia sẻ, đây là tấm lòng của gia đình chị hướng tới người nghèo khó. Việc cung cấp phở sẽ được tiến hành đều đặn vào mỗi chủ nhật hằng tuần bằng nguồn kinh phí của gia đình.

Chị không chỉ muốn mang đến những bữa ăn no cho những người nghèo mà với mong muốn họ cũng được thưởng thức những món ăn “không chỉ để chống đói, mà hướng tới người nghèo cũng được dùng những món ngon như bao người khác.”

Trước đó, TP.HCM cũng từng xôn xao về quán cơm miễn phí của ông lão 73 tuổi. Mỗi tuần 3 buổi, những người lao động nghèo tại TP HCM lại tập trung về quán cơm Thiện Tâm (quận 3) để nhận suất cơm chay miễn phí của ông lão 73 tuổi.

Chủ quán cơm Thiện Tâm - ông Lê Công Thượng cho biết, ngoài số tiền hơn 700 triệu đồng của mình, nguồn kinh phí để quán hoạt động còn do một Mạnh Thường Quân đóng góp; thỉnh thoảng cũng có người mang đến những bao gạo, thùng nước tương. "Khách" đến đây là những người lang thang cơ nhỡ, lao động nghèo...

Hằng năm, vào những kỳ thi tuyển sinh đại học – cao đẳng, các sĩ tử nghèo trên mọi miền Tổ quốc cũng nhận được những suất cơm, nước uống miễn phí…của các nhà hảo tâm.

Dành cho người nghèo, cơ nhỡ nhé. Dân phượt không 'dành phần' ngoại trừ khi bạn đang bôn ba trên mọi nẻo đường mà hết nhẵn tiền do bị... móc túi.

Du lịch, GO! - Theo Trần Vũ (tổng hợp từ Vietnam+), internet